Posted in Non classé

[Oneshot] None of Sake

vlcsnap-2016-09-30-14h45m12s700.png

Author: Trịnh Ánh

Pairing: WonYoung

Category: K

Summary: “Cách duy nhất để hai tấm kính dính vào nhau, chỉ là một chút nước ở giữa chúng.”

 

Kwon Soonyoung ném áo khoác xuống sằn, nằm phịch lên ghế sô pha, mắt nhắm nghiền, hai tay day day thái dương. Thất bại. Ngay từ khi thẩm phán nói “kháng lệnh vô hiệu”, thì đã thất bại. Hay nói cho đúng hơn, thì ngay khi bước vào phòng xét xử, một dấu chấm hết đã được đặt ra.

Rời khỏi phòng xét xử, Soonyoung phóng xe bạt mạng trong cơn phẫn nộ tột cùng, mở cửa sổ xe mặc cho gió thốc vào cay xè mắt.

Vụ kiện giữa anh và ngôi trường nơi con trai anh đang theo học là một tin tức sốt dẻo chiếm trọn trang nhất của mọi tờ báo, nó đã dai dẳng mấy tháng trời, mấy tháng anh ăn không ngon, ngủ không yên, mấy tháng con trai anh sống trong khổ sở, không thể tự do ra ngoài, không thể gặp gỡ bạn bè, người duy nhất mà đứa trẻ thơ ngây ấy có thể gặp, là bố, là bác sĩ tâm lý, là bồi thẩm đoàn, là luật sư. Con trai anh bị bắt nạt tại trường học.

Ngày hôm đó, anh còn nhớ mình đã sôi sục lên trong cơn giận dữ, đã điên cuồng đập phá đồ đạc khi nhìn thấy những vết thương trên thân thể con trai mình, mà nó đã cố gắng che giấu dưới lớp quần áo dày cộm. Ngày hôm đó, anh còn nhớ mình đã túm lấy nó mà lắc lấy lắc để, hét lên tại sao nó không nói ra, tại sao nó không kêu cứu, chỉ để nhận lại những lời ngắt quãng trong tiếng nấc cụt.

“Nếu con làm thế… anh chị ấy… sẽ đánh con…”

Tại sao?

Tại sao chúng có thể làm như thế với con trai anh?

Tại sao một thằng con trai cao lớn lênh khênh sẵn sàng cho một đứa trẻ mới vào trường những cái bạt tai trong tiếng hò reo “tát cho nó điếc luôn đi”?

Tại sao một đứa con gái dám dùng giày cao gót giẫm lên bàn tay của một đứa trẻ ngang tuổi em trai mình một cách không thương tiếc?

Nhưng điều ẩn chứa đằng sau câu chuyện ấy, còn đáng sợ hơn như thế gấp trăm nghìn lần. Con trai anh, đã nhìn thấy đám du côn trong trường “xử lí” một nạn nhân khác “cho chừa cái thói ngang ngược”. Trong lúc thút thít khóc, nó đã kể rằng nó nhìn thấy chúng nhét băng vệ sinh vào miệng nữ sinh kia, đã cắt tóc, đã xé quần áo, đã vẽ những thứ thô thiển mà người trưởng thành nhìn thấy còn nhăn mặt lên sách vở, và cả lên người cô bé kia. Nó đã chứng kiến tất cả. Nó đã báo cáo lại với giám hiệu. Không phải không có người tin nó. Họ tin chứ. Họ đã kiểm tra camera an ninh ở hành lang. Họ đã nhìn thấy. Họ đã biết tất cả. Nhưng khi thanh tra giáo dục tới, nhưng khi cảnh sát đến, khi cánh nhà báo vào cuộc, không ai hé răng lấy nửa lời. Không tìm thấy bất cứ một đoạn băng ghi hình nào cả, một chút cũng không. Không gì cả. Không gì cả. KHÔNG GÌ CẢ.

Nghĩ đến đây, anh dùng tay ra sức vò đám tóc rối trên đầu, cắn chặt môi, nhìn bóng tối cô quạnh xung quanh mình, rồi đứng dậy, vén rèm, để lộ ra bức tường kính lớn. Ngoài kia, là ánh sáng của thành phố phồn hoa. Anh tì trán vào cửa kính, nhắm nghiền mắt.

Hiển nhiên là đoạn băng ghi hình đó có chân để chạy đi. Hiển nhiên là vô tình camera hành lang bị hỏng vào đúng thời gian đó. Hiển nhiên là do bảo vệ đổi ca trực khi bọn trẻ đang thể hiện quyền lực và sức mạnh của mình bằng cách chà đạp lên kẻ yếu thế. Hiển nhiên.

Và hiện tại, con trai anh được coi là mắc chứng hoang tưởng. Không một ai tin thằng bé. Và ai lại đi tin một đứa trẻ, trong tay không tấc sắt, bằng chứng chẳng có gì ngoài những vết thương hoàn toàn có thể là do nó tự tạo ra. Luật sư biện hộ cho rằng, anh và con trai đang tạo chứng cứ giả. Nhưng anh không phải là người đã trót đem lòng yêu thương tòa án thành phố, càng không khát khao được lên sóng truyền hình đài trung ương, không nuôi dưỡng ước mơ được phơi mặt trên các trang báo, đến mức độ sẵn sàng tạo chứng cứ giả rồi gây ra một vụ lùm xùm mang tính chất thời sự như thế này. Hơn nữa, dù có tham vọng gây nên một vụ luân lí để đời, cũng sẽ không lấy chính con trai mình ra để làm nạn nhân. Nhưng tốt thôi, rất nhiều người đang nhìn cha con anh, như những kẻ hoặc là tâm thần, không thì cũng là máu lạnh mất nhân tính.

Lấy vài viên đá bỏ vào cốc nước. Anh cần giữ bình tĩnh. Anh phải thật bình tĩnh. Anh còn con trai, anh đang làm mọi thứ để lấy lại công bằng cho chính con trai mình, nên anh phải bình tĩnh.

“Kẹt…”

Anh hướng về phía phát ra tiếng động. Con trai anh đang đứng ở cửa phòng, ngây ngốc nhìn ra phòng khách. Anh thở dài, cố gắng tỏ ra tươi tỉnh.

‘Bố đánh thức con à, chàng trai?’

Đứa trẻ nhẹ nhàng đi về phía bố, rồi ôm bố vào lòng. Anh chỉ biết cười, xoa xoa mái tóc rối của con. Gần đây con trai anh có thói quen đi ngủ vào lúc chập tối và tỉnh giấc vào giữa đêm. Anh đã nhắc con phải mau chóng sửa thói xấu này, nhưng đâu vẫn hoàn đấy, và nó sinh hoạt lung tung như vậy, hẳn không phải do đang bảo lưu kết quả một năm và không phải đến trường đi.

‘Bố ơi…’

‘Sao nào? Con đói bụng?’

‘Dạ không, chỉ là, lúc nãy, con mơ thấy…’

‘Con mơ thấy gì?’

Anh đẩy con ra, cúi người để nhìn thẳng vào mắt con, hai tay vẫn bám lấy bả vai nó, giọng ra chiều rốt ruột.

‘Con mơ thấy con đến trường, nhưng mà… Không có trường học nào cả…’

‘Ý con là sao?’

Anh nhíu mày.

‘Không có trường học nào cả ạ. Con đến đúng chỗ trường cũ, nhưng không thấy tòa nhà nào, chỉ thấy cổng trường và tường bao quanh thôi…’

‘Được rồi.’

Anh thở phào. Anh cứ nghĩ thằng bé gặp ác mộng.

‘Giờ thì chuẩn bị bữa tối cho bố, được không chàng trai?’

Soonyoung ngồi dính chặt xuống ghế. Tách trà sáng đã nguội ngắt từ bao giờ. Con trai anh đóng cửa nhốt mình trong phòng. Cơn chấn động sau khi xem bản tin sáng khiến đầu anh váng vất.

Giáo viên của trường cấp ba nơi con anh đang theo học, phần lớn đều là các giảng viên đại học được mời đến dạy. Khu kí túc xá dành cho giáo viên đã bị sập trong đêm hôm qua. Chỉ có một giáo viên đang nghỉ phép thoát chết. Tất cả bị vùi bên dưới đống đổ nát. Nguyên nhân của việc tòa nhà bị sập một phần là do trong quá trình xây dựng sử dụng nguyên vật liệu không đạt quy chuẩn, nhưng một phần, là do “tiếng nổ lớn” phát ra từ phía tòa nhà mà người dân sống ở khu vực xung quanh nghe được. Cảnh sát đang vào cuộc. Tất cả những người để cho bọn trẻ thỏa sức tung hoành ngang dọc, làm khổ con trai anh, đều đã về với cát bụi. Nhưng không hiểu sao, anh không hả hê vì điều này.

Có những người chỉ mới chuyển công tác đến.

Có những người chỉ là giảng viên, không dạy tại trường cấp ba của con trai anh.

Có những người vô tội.

Quá nhiều người vô tội.

Bản tin thời sự buổi tối.

Một vụ đột nhập nhà riêng xảy ra tại phố X.

Một người đàn ông trung niên chết do tổn thương hộp sọ, bị trói tứ chi, nhét băng vệ sinh trong miệng, trang phục bị xé rách, bị vẽ nhiều hình dâm tục trên người, bàn tay bị giày cao gót giẫm lên, cánh tay có nhiều vết xước chạy dài.

Không có mất mát về tiền của. Hiện trường có dấu hiệu của một cuộc vật lộn.

Tai Soonyoung ù đi, anh tắt TV, trong lòng không khỏi buồn bực, gắp thêm thức ăn vào bát của con.

Người kia, hai bố con anh đều biết mặt.

Vị luật sư một mực khẳng định anh tạo chứng cứ giả tại phiên tòa tuần trước.

Một buổi chiều.

‘Chúng ta ra ngoài chơi được không con?’

‘Dạ vâng ạ. Bố đợi con một lát.’

‘Con đang làm gì thế?’

‘Con đang thử xem có đúng hay không.’

‘Cái gì đúng hay không?’

‘Con thử xem có đúng là đổ nước vào giữa hai tấm kính thì chúng sẽ dính chặt vào nhau hay không ấy mà.’

Anh giật mình nhìn hai tấm kính đang thực sự dính chặt vào nhau trong tiếng reo lên khe khẽ của con trai. Một mảnh kí ức tróc ra, rơi lộp bộp xuống sự tĩnh lặng trong tâm hồn anh.

‘Ai bảo con cái này thế?’

‘Chú cảnh sát con gặp trong tòa án lần trước nói thế.’

Nắng chói chang.

Một đứa trẻ ngồi trong bóng râm.

Nó xúc bùn vào trong một chiếc khăn xô trắng, rồi dùng hai tay cẩn thận nâng chiếc khăn bùn ấy lên trên chiếc ca nhỏ trên mặt đất, nước bùn theo từng lỗ vải nhỏ li ti nhỏ tí tách từng giọt vào trong ca, còn phần bùn đen thì lưu lại trên mặt vải. Nó dùng cánh tay áo cộc lau mồ hôi, rồi tiếp tục công việc của mình, hăng say đến quên cả thời gian. Mỗi lần chỉ được một chút, chuyển chiếc khăn đến chỗ cái ca lại mất thêm vài giọt nữa, cuối cùng cũng chẳng được bao nhiêu. Nó hoàn toàn có thể dùng nước thì bình nước miễn phí ở bên ngoài, nhưng nó đã mặc định trong đầu rằng đó là nước dành cho công nhân nhà máy, và những người đi ngoài đường trong tiết trời nắng nóng như hôm nay. Nó cũng hoàn toàn có thể đứng vào hàng lối của đám trẻ đang xếp hàng đi vào lớp học, thó lấy một chai nước nhỏ nằm gọn gàng trong túi lưới bên hông cặp sách của chúng, nhưng chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt méo xệch của bọn trẻ, nó lại không làm được. Đó chính là lí do nó ngồi đây, lọc nước bùn để cơn bỏng rát trong cổ họng dịu đi. Nó đã nhận ra một điều. Làm người tốt đòi hỏi rất nhiều sự hi sinh.

Nhiệm vụ của nó là hằng ngày cùng mẹ dọn dẹp sân sau của trường tiểu học. Trước đây khi còn sống ở quê, nó đã nhận ra sự vô ích của công việc dọn dẹp. Nó nhặt hết phân bò về để mẹ nó làm gì đó không rõ, còn chỗ phân bò nó không nhặt được, sẽ dùng để bón cỏ. Mà bò thì ăn cỏ. Mà ăn cỏ xong bò lại cho ra phân. Cho ra phân thì lại phải nhặt. Nhặt không hết thì lại dùng để bón cỏ. Mà cỏ mọc lên thì bò lại ăn cỏ… Nhưng ở sân sau của trường học chỉ có mấy cái chuồng gà và đôi ba chuồng thỏ, những sinh vật xinh đẹp không bao giờ được tung tăng trên bãi cỏ mà làm điều xằng bậy, nên nó bắt đầu yêu thích công việc nhàn hạ ở đây. Nó có nhiều thời gian để làm những gì nó thích, với trẻ con, thế là đủ rồi.

Nó cứ tiếp tục công việc của mình mà không để ý ca học buổi sáng đã tan cho đến khi nó nghe thấy tiếng xì xào bàn tán gần đó. Nó không dám ngẩng đầu lên, cả người co rúm lại. Nó biết những đứa trẻ này. Nó biết điều gì đang đến. Và cả cơ thể của nó đang báo cho nó biết là nó hoàn toàn không thích điều này, cả thích thú lẫn thích ứng.

Nó biết chúng đang chỉ trỏ vào nó.

Nó nghe thấy tiếng một thằng đang gào yêu cầu nó ngẩng đầu lên.

Nó cảm nhận được cơn đau rõ rệt nơi mạng sườn bị giày đinh thúc vào.

Nó nhận biết được đầu mình đang ngoẹo sang một bên, một bên má như phải bỏng.

Và nó quyết tâm không ngẩng đầu lên chừng nào còn có thể.

Nó không nói gì, chỉ cắn chặt môi, nuốt nước bọt, cổ họng đang cháy.

Xét về bất cứ phương diện nào, không cùng đẳng cấp giao tiếp với nhau khó lắm.

Không một ai có thể bảo con chó dừng cái trò dở hơi cắn gấu quần mình được. Một là họ sẽ để yên. Hai là họ sẽ đẩy nó ra. Ba là họ sẽ đánh cho nó một trận. Nhưng ở đây thì có đến tận gần chục con chó. Và một đứa từ sáng đến giờ chưa được một ngụm nước nào không có sức để tẩn cho lũ chó nhớ đời. Hôm khác thì là do nó chưa ăn gì. Hôm khác nữa thì là do nó đang ốm sốt. Nó có rất nhiều lí do để tỏ ra không quan tâm những gì bọn trẻ kia làm trong khi thực ra nó muốn chạy đi vệ sinh lắm rồi.

Nó tiếp tục cúi gằm mặt, cho đến khi một đứa đá văng ca nước đi. Cái ca lăn lông lốc trên mặt sân lầy lội sau cơn mưa, nước đổ ra nhanh chóng thấm xuống bùn. Nó ngẩng đầu lên nhìn đám trẻ trước mắt, đôi mắt mở to ngây dại. Một đứa trẻ nhổ nước bọt xuống đất, ngửa cổ cười lớn rồi bá vai một đứa đứng bên cạnh, khệnh khạng rời đi. Những tràng cười cứ thế vang lên, dội vào màng nhĩ. Mặt đất trong chốc lát quay cuồng. Nó trợn tròn mắt, chống một tay xuống đất rồi đứng dậy, người rũ rượi ngả nghiêng như bị gãy khúc, khóe miệng giật giật. Rồi với toàn bộ sức lực của một kẻ gần như không còn gì để mất, nó bổ nhào về phía đám trẻ chuẩn bị rời khỏi sân sau, hai bàn tay gầy gò vươn về phía trước, chộp lấy bả vai một đứa, không cần quan tâm xem có cùng một giuộc với bọn kia hay không, nó cần xả toàn bộ những kìm nén bấy lâu nay. Nó kéo thằng bé ngã dúi dụi trên mặt đất. Những đứa trẻ khác vùng lên chạy biến.

Nó nằm bẹp xuống mặt sân, tìm mọi cách ghì đầu địch thủ của mình xuống bùn, nghiến chặt răng khi nghe tiếng ho sặc sụa vì bùn đất ngập ngụa trong hai cánh mũi đang thở phì phò của kẻ bên dưới mình. Dìm xuống, phải dìm nó xuống. Trong chốc lát, nó có cảm giác như mình đang nắm vận mệnh của cả loài người trong lòng bàn tay mình. Dìm nó xuống…

Thằng bé vươn tay bấu lấy cánh tay khẳng khiu của nó. Dấu móng tay hằn sâu trên da. Đang trong cơn điên cuồng, nhưng nó vẫn cảm nhận được một hàm răng đang ngoạm lấy cánh tay nó. Thằng bé đã ngẩng được đầu lên, và dùng đến thứ vũ khí cuối cùng mà mình có. Nó giật mạnh cánh tay, mồ hôi túa ra. Thằng bé cũng nào phải dạng vừa, cả thân hình nó lắc lư theo cánh tay kia, quyết không từ bỏ “con mồi”, đôi mắt vương tơ máu rực sáng trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Nó thấy mình bị quật ngã xuống đất, mặt cắm xuống bùn, hai cánh tay bị bẻ ngoặt ra sau. Bùn xộc lên mũi. Ngạt. Nhưng hai cánh tay nó nhanh chóng được giải phóng, buông thõng xuống mặt đất lầy lội. Địch thủ của nó đang lồm cồm bò dậy, áo quần không có chỗ nào không lấm láp bẩn thỉu, lớp bùn dính trên mặt rơi xuống vai áo. Bùn đất bết vào tóc mái, rỏ xuống nhem nhuốc khắp cả khuôn mặt khiến nó phải nheo mắt lại mà nhìn bàn tay xước xát của mình.

Thằng bé đá đá vào người nó.

‘Này, chưa chết đúng không?’

Nó nằm yên, không buồn cử động.

‘Này, ngóc đầu lên xem nào.’

Án binh bất động.

‘Không đùa đâu đấy, ngóc đầu lên!’

Nắng đổ mặc nắng đổ, gió thổi kệ gió thổi…

‘Có uống nước không?’

Và nó ngó đầu lên, trợn trừng mắt nhìn.

‘Cậu có muốn uống nước không?’

Một thoáng đờ đẫn.

Thằng bé nhặt chiếc cặp sách nằm chỏng chơ ở góc sân, lấy chai nước nằm ở túi hông ra, hướng về phía nó lắc lắc cái chai vẫn còn một nửa, nhoẻn miệng cười tiến lại gần, mở nắp chai rồi đưa cho nó.

‘Có ngồi dậy được không?’

Nó ngồi dậy, vẫn chết lặng nhìn người đang đứng trước mặt.

Thằng bé kéo nó đi về phía bức tường gạch gần đó, vị trí duy nhất khô ráo, rồi ngồi xuống lau bớt bùn đất trên mặt trước khi nó kịp khô đi. Nó đưa chai nước lên sát miệng, dốc chai nhấp một ngụm, rồi tu ừng ực.

‘Cậu khiến tôi suýt chết đấy nhé!’

Nó nhìn xuống vết cắn trên tay mình, rồi nhìn sang khuôn mặt vẫn lấm lem bùn đất kia, im lặng không nói nhưng không thể giấu được sự hoảng loạn và cảm xúc gì đó kì lạ đến chính nó cũng không rõ vẫn còn chưa vơi bớt.

Thằng bé thấy nó không nói gì, mỉm cười.

‘Thực ra là cậu đánh nhầm người.’

Nó nghi hoặc nhìn đứa trẻ ngồi cạnh mình.

‘Nhưng tôi không ngăn chúng lại, nên tôi đáng bị đánh lắm.’

Nó siết chặt nắm tay, lầm lì cúi đầu xuống đất, nghe tiếng cười vang trên đầu.

‘Cậu không thể đánh bọn kia được, chúng sẽ nói với giám hiệu, và mẹ cậu sẽ mất việc ở đây. Thành ra, tôi cứ để cậu đánh tôi cho thỏa cái đã, tính sau.’

‘Hoshi…’

Nó buột miệng.

Thằng bé quay sang nhìn nó.

‘Hoshi… Cậu thực sự là một ngôi sao…’

‘Này, đừng nói là cậu biết tiếng Nhật đấy nhé?’

Thằng bé cười vang. Nhưng nó không cười.

‘Cậu xem thầy giảng bài qua cửa sổ đúng không?’

Thằng bé nghiêm mặt. Nó gật gật đầu, ngơ ngác nhìn nụ cười kia.

‘Nhưng mà tớ nghĩ bọn mình giống Megane hơn chứ?’

Nó hiếu kì nhìn thằng bé kia đang chỉ chỉ vào chai nước trên tay mình, rồi nó nhận ra mình đang bị kéo đi. Thằng bé dẫn nó đến bên cạnh thùng rác đặt ở sân trước, đằng sau thùng rác là hai tấm kính lớn dựa vào nhau.

‘Cậu thử tách hai tấm kính ra đi.’

Nó làm theo một cách nhanh chóng. Hai tấm kính không quá nặng để nhấc lên. Thằng bé lấy lại chai nước, đổ nước vào giữa hai tấm kính rồi ép sát chúng vào nhau, ngẩng đầu lên cười.

‘Bây giờ cậu thử tách ra xem nào!’

Nó thử tách hai tấm kính ra, nhưng chúng cứ trượt lên trên nhau, không thể tách ra nổi, giương mắt nhìn người trước mặt và nhận lại một cái nhìn trìu mến.

Cách duy nhất để hai tấm kính dính vào nhau, chỉ là một chút nước ở giữa chúng.

‘Cậu hẹn mình ra ngoài có chuyện gì thế?’

‘Cứ ngồi xuống đi đã. Ăn gì chưa?’

‘Cậu thừa biết công việc của bọn mình mà, giờ giấc lung tung lắm, chưa có gì bỏ vào bụng đây…’

‘Gọi món đi, vừa ăn vừa nói chuyện.’

‘Có chuyện gì à?’

‘Cậu có tham gia điều tra vụ án cái chết của tay luật sư không?’

‘Này, mình không được tiết lộ tình tiết vụ án đâu…’

‘Có nước không?’

‘Hả?’

‘Ở hiện trường ấy, có nước không?’

Một cái nhíu mày. Và một cái gật đầu. Sàn nhà ướt sũng.

Theo điều tra, rất có khả năng đường ống nước trong khu kí túc xá đã bị bục ra khiến cho cả tòa nhà chỗ nào cũng lõng bõng nước, sau đó mới bị sập sau một cú kích nổ bom tự chế. Điều này đặt một dấu chấm hỏi cho phía cơ quan điều tra.

Một công tố viên chết do ngã từ lan can tầng 3 tại nhà mình xuống. Chưa thể xác định đây là một vụ tai nạn hay là một vụ án giết người. Điều kì lạ là gần vị trí nạn nhân rơi xuống phát hiện một chai nước không có nhãn mác, chỉ còn lại một nửa, sau khi tiến hành kiểm tra, đây chỉ là nước máy thông thường. Trước đó, có người nhìn thấy một xe máy đỗ lại trước cửa nhà nạn nhân nhưng nhanh chóng rời đi.

Ba ngày sau, sở cảnh sát thành phố nhận được một bưu kiện lớn. Bên trong là toàn bộ băng ghi hình camera hành lang của trường cấp 3, ghi lại toàn bộ những gì có thể làm bằng chứng thuyết phục nhất trước tòa, cùng một cọc tiền lớn. Tờ giấy bọc bên ngoài cọc tiền được in lên một dòng chữ đánh máy, nói rõ đây là số tiền hiệu trưởng nhận được để lấp liếm vụ việc. Lí do ông ta không lập tức hủy đoạn băng ghi hình là để có thể trục lợi về sau, với những bằng chứng ấy, ông ta có thể uy hiếp gia đình của những đứa trẻ giàu có hống hách kia, chắc chắn không phải chỉ một lần.

Vụ việc đã được đưa ra ánh sáng. Bọn trẻ hư hỏng bị tống vào trại cải tạo. Nhưng mọi thứ chưa kết thúc. Việc cần làm bây giờ, là tìm xem hung thủ là ai, và có nên xâu chuỗi các vụ án lại thành giết người liên hoàn để tập trung điều tra hay không. Dựa vào việc hung thủ có thể dễ dàng vào trong nhà, rất có thể có quen biết với các nạn nhân. Nhưng ai lại có thể vừa quen biết luật sư, lại vừa quen biết công tố viên? Hơn nữa có thể đi vào khu vực trường học mà bảo vệ không nghi ngờ gì? Thậm chí còn chuẩn bị thuốc nổ, rồi dàn dựng mọi thứ?

Nghi ngờ đổ dồn về phía cảnh sát. Có phải một người trong số họ là sát thủ liên hoàn hay không? Một người muốn “thay trời hành đạo”? Một người muốn lập lại công lý? Một người muốn cứu hai cha con anh?

‘Cậu có thể sắp xếp một cuộc hẹn giữa tôi với các nhân viên cảnh sát tham gia vụ này được không?’

‘Được, nhưng để làm gì thế?’

‘Tôi muốn mời mọi người một bữa để cảm ơn, vì vụ này mà mọi người đã vất vả nhiều rồi.’

‘Quá ổn đi chứ, để tôi nói với các anh em, sau đó sẽ nhắn tin thông báo lại cho cậu.’

‘Ừ, cảm ơn cậu. Tranh thủ nghỉ ngơi đi.’

Tại một nhà hàng lớn trong thành phố.

Soonyoung và con trai dùng bữa với các nhân viên cảnh sát. Lí do anh mời họ dùng cơm tối, không đơn thuần chỉ là cảm tạ. Anh hi vọng con trai mình vẫn nhớ khuôn mặt của vị cảnh sát đã nói với nó câu chuyện về hai tấm kính, và một chút nước nằm giữa chúng. Và quả nhiên, thằng bé vẫn nhớ. Người đàn ông kia đã để lại trong nó một ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Anh nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt mình một cách chăm chú. Không có quá nhiều thay đổi trên khuôn mặt kia. Chỉ là nhiều nếp nhăn hơn một chút, làn da đen sạm hơn một chút, khuôn mặt nhiều tính toán hơn một chút. Anh cũng không dám chắc mình có nhận lầm người hay không, vì người giống người đâu phải là chuyện xưa nay hiếm. Nhưng có một cảm giác gì đó, rất mãnh liệt, rằng người đàn ông kia chính là cậu ấy. Cậu bé của ba mươi năm trước, ngồi lọc nước bùn dưới cái nắng gay gắt của những ngày đầu hè.

Cảnh sát Jeon, và cậu nhóc Jeon Wonwoo của ngày đó, liệu có phải là một?

Cậu ta ngồi lặng lẽ, không nói chuyện, thi thoảng mỉm cười khi nghe đồng đội pha trò, cả buổi tối không nhìn mặt anh lấy một lần. Anh cũng không quá kì vọng rằng cậu ta sẽ tiến tới chỗ mình, tay bắt mặt mừng, chính vì vậy, anh đã có kế hoạch riêng, để tự mình tìm hiểu tất cả.

‘Cảnh sát Jeon, hôm nay tôi hơi quá chén, anh có thể đưa bố con tôi về nhà được không?’

Anh mỉm cười điềm đạm mở lời. Anh biết cậu ta đi xe riêng đến đây. Ba mươi năm qua, từ một đứa trẻ đi theo mẹ dọn phân gà ở sân sau trường tiểu học, bây giờ đã có bằng lái, đã là một cảnh sát ưu tú, là một tài năng hiếm có của sở cảnh sát. Thời gian thay đổi, mọi thứ cũng sẽ thay đổi. Cảnh sát Jeon giật mình, nhưng cũng gật đầu, lắc lắc chùm chìa khóa đang cầm trên tay, khe khẽ mỉm cười.

Trên đường về nhà, cả ba không nói năng gì. Con trai dựa vào vai anh, thiu thiu ngủ. Người cầm lái thi thoảng lại đưa mắt nhìn gương chiếu hậu, khi thấy anh nhìn lên thì lặng lẽ nhìn về phía trước.

‘Cậu ở lại một chút được không?’

Anh hỏi khi thấy cảnh sát Jeon chuẩn bị ra về. Cậu ta đã giúp anh bế thằng bé vào phòng.

Cảnh sát Jeon ngồi xuống ghế, anh ngồi đối diện.

Bên trong phòng, một bóng người trèo xuống giường, lướt nhanh về phía cánh cửa, dỏng tai lên nghe ngóng mọi động tĩnh từ phía bên ngoài.

Tiếng thở dài. Tiếng róc rách của nước được đổ ra cốc. Nước, hay là rượu nhỉ? Nhưng bố không thích uống rượu, chắc sẽ không lấy chai rượu quý mà ông nội tặng cho để mời khách đi.

‘Lâu rồi không gặp, Jeon Wonwoo.’

Là giọng của bố.

‘Cậu nhận ra rồi à?’

Một giọng nói trầm ấm vang lên.

‘Là cậu làm, phải không?’

Có chuyện gì thế nhỉ?

‘Nếu là tôi thì sao, mà nếu không phải thì sao? Cậu định báo cảnh sát?’

‘Cậu là cảnh sát, tôi còn có thể báo cho ai?’

Cựa mình tìm một tư thế thoải mái hơn, tiếp tục vểnh tai lên nghe ngóng.

‘Tại sao lại làm như thế? Sau tất cả những việc này, cậu được gì?’

‘Hoàn toàn phi lợi nhuận.’

Đầu đau quá, cảm giác như có gì đó kẹt cứng trong não, nhức nhối ê buốt đến mức cả người phát run. Chuyện gì đã xảy ra?

‘Cậu đang bôi nhọ danh dự của một cảnh sát…’

‘Tôi không cho phép bất cứ ai làm tổn thương cậu.’

‘Nhưng chính cậu đang làm tổn thương tôi.’

Tay nắm cửa xoay một vòng. Một tia sáng từ phòng khách chiếu vào bên trong phòng ngủ. Một con mắt nheo lại cho quen với ánh sáng, rồi nhìn chòng chọc ra bên ngoài. Hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau trong phòng khách. Họ yên lặng, chỉ nhìn nhau mà không nói gì, mà cũng có thể, họ chẳng còn gì để nói với nhau hết. Cổ họng khô khốc, dây thần kinh giật giật không ngừng.

‘Đây là cách duy nhất để cho cậu đến tận lúc chết cũng không thể nào quên được tôi.’

Cảnh sát Jeon dựa vào lưng ghế, khẽ khàng nói, trong giọng nói có gì đó thật mỉa mai, buồn đến ngọt ngào.

‘Cậu có hiểu mình đang nói gì không?’

Người đang ngồi quay lưng lại với cánh cửa phòng ngủ lên tiếng, chẳng thể đoán được từng đợt run rẩy kia là sợ hãi hay tức giận.

Tiếng cười khẽ vang lên.

‘Tôi hiểu chứ. Cách duy nhất để hai tấm kính dính chặt vào nhau, chỉ là một chút nước nằm giữa chúng, không phải sao? Đằng nào tôi cũng không sống được lâu nữa, giúp cậu một chút, có đáng là bao. Miễn là cháu nó khỏe mạnh và sống thật hạnh phúc, hơn thời của tôi và cậu, vậy là được.’

Cảnh sát Jeon hướng mắt về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, nói như đang thì thầm cho chính mình nghe.

‘Ngày mai, tôi sẽ đầu thú, đừng lo, Hoshi.’

Cánh cửa đóng lại.

Đứa trẻ bật đèn bàn học, lấy dưới gối ra một bức thư được dúi vào tay nó từ một tháng trước, tại tòa án. Nó gục đầu xuống bàn, tờ giấy bị vò nát trong lòng bàn tay.

“Đừng nói gì với bố con. Nước từ sông, buộc phải đổ ra biển, dù có trở nên mặn chát, thì nước biển vẫn cứ là nước.”

Advertisements

Author:

Trịnh Ánh. 16&. Hanoian.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s