Posted in Non classé

[Oneshot | NamSeok] No man’s Land

no-mans-land-and-restricted-area-of-the-un-buffer-zone-in-the-green-line-dividing-cyprus-famagusta-joe-fox

Author: Trịnh Ánh

Categories: K+, Satire, SE

Summary: “Chiến tranh.”

 

Nắng cháy. Gió thổi u u. Bản giao hưởng của xương vang vọng.

Nếu chủ nhân của chiếc hộp sọ kia biết được cho đến lúc chết mình vẫn có thể cống hiến hết mình cho nền nghệ thuật nước nhà, hẳn anh ta phải phấn chấn lắm, cũng có thể anh ta sẽ phát cuồng lên vì kích động, nhảy cẫng lên trong cơn cao hứng và xoay vòng vòng trong không trung vì vui thích. Tiếc rằng, anh ta quá bận rộn trong việc hiểu rằng mình đã lĩnh trọn vài viên kẹo đồng và nằm xuống phơi mình trong nắng gió. Nhưng hay ho nhất ở chỗ anh vẫn không hiểu vì sao mình lại có mặt ở đây thay vì ngồi bên bàn ăn ở một căn nhà nhỏ nào đó cách xa chốn này cả trăm dặm, cạnh người vợ trẻ trung xinh đẹp vừa mới trở thành người phụ nữ của riêng anh cách đây chưa đầy 4 tháng.

Trang nhất của các tờ báo nói anh ra trận. Đồng bào ngợi ca anh, người con quả cảm của một đất nước vĩ đại. Láng giềng tung hô anh, gọi anh là người đứng trong đội ngũ của các vị thần. Gia đình tự hào vì anh, dù họ không cầm nổi nước mắt khi nghĩ về tương lai rộng mở dẫn thẳng đến địa ngục của con trai mình.

Nhưng anh ta không ra trận. Anh ta tham gia vào một cuộc viễn chinh không ngơi nghỉ của một người đứng đầu ham học hỏi, ưa khám phá và đặc biệt đã thể hiện mình là một nhân vật cực kì xuất chúng trong việc gây thù chuốc oán với bạn bè năm châu. Nhờ công lao ông ngày đêm suy tính rào trước đón sau đến bạc cả tóc, chúng ta đã được chứng kiến khung cảnh huy hoàng tráng lệ trên chính mảnh đất mình đang sống.

Chiến tranh.

.

Một đứa trẻ lầm lũi bước đi, tay kéo lê một thứ gì đó xem chừng vô cùng nặng nề. Nó cứ bước đi mãi, bước qua dây thép gai, thở phì phò nhọc nhằn nhưng nhất quyết không buông tay. Chiến hào bị bỏ lại phía sau lưng.

Một đứa trẻ, chân không giày, đầu không mũ, kéo lê kéo lết một thứ gì đó mãi không chịu buông, đôi mắt mờ đục ngây dại, dãi dớt thòng lòng, cả thân hình lắc lư không ngừng di chuyển như đang bị hút về phía trước, thì có hai trường hợp xảy ra. Thứ nhất có thể là lang thang cơ nhỡ không nơi nương tựa. Hai là bị thần kinh. Và như mọi khi, thì phương án thứ hai luôn luôn đúng. Mà một kẻ thần kinh thì muốn rời khỏi nơi nào càng xa càng tốt? Dĩ nhiên, là trại thương điên.

Đằng sau chiến hào kia, thực sự chính là một trại thương điên.

Đằng sau chiến hào của đối phương, lại là một trại thương điên khác.

.

Một đứa trẻ đang gắng gượng nâng một bao đất đặt lên trên hàng đống các bao đất khác để một thứ mà người lớn gọi là “chiến lũy” thêm kiên cố và vững vàng. Quần xắn lên tận bẹn, đôi chân gầy gò sì sụp trong bùn lầy, nước đọng, mồ hôi túa ra thấm đẫm cả một mảng lưng áo, những vết bẩn quệt ngang quệt dọc trên khuôn mặt ngày càng hốc hác, xanh lét. Hẳn là đứa trẻ đó phải đấu tranh tư tưởng kinh khủng lắm mới có thể tiếp tục thực hiện công việc của mình, bên cạnh hàng chục những đứa trẻ trông chẳng khác gì mình là mấy. Dưới này, đến cả chuột, rắn, bọ chét, họ còn không chiến đấu lại được, mất công xây thành lũy để chống lại bọn người tận đẩu tận đâu làm gì cho nhọc xác phàm không biết.

Vài viên sĩ quan nằm trong các hốc nhỏ bên trong hào, tranh thủ chợp mắt mà nằm mộng đẹp. Chẳng biết còn có cơ hội rúc vào trong cái ổ này thêm lần nào nữa hay không, nên còn thời gian thì tạo ra càng nhiều kí ức sống động trong cái khung cảnh trữ tình này thì càng tốt. Tiếng máy bộ đàm khò khè tranh thủ vang lên góp vui, phải căng tai ra mới nghe được bập bõm vài tiếng, chưa kịp hiểu gì thì đã lại tắt ngấm, nhưng có người cả ngày ngồi đực mặt ra mặc cho chuột gặm ống quần chỉ để nghe một vài thông tin như thế. Đáng ra anh ta có thể chăn ấm nệm êm, trong một căn hộ nào đó của một khu chung cư nào đó, và không bao giờ bị chuột gặm ống quần. Nhưng như đã nói, thì vì dân tộc anh đang đi cắn một con chó vừa mới cắn mình, và đối thủ của họ hoàn toàn không phải dạng dễ chơi, nên anh phải ngồi một đống ở đây, ngẩn ngơ đờ đẫn khiến nhiều người đi ngang qua phải đứng lại, xua xua tay trước mặt anh xem anh còn sống hay đã hi sinh vì Tổ quốc dấu yêu. Phải, họ đang đấu với một thằng gã được mệnh danh là ngu si một cách thiên tài. Đời tệ quá.

Ban đầu, thắng bé khai gian tuổi để có thể theo chân mọi người lên đường ra tiền tuyến, mặc cho mẹ nó gào khóc khổ sở vật vã từ khi nó xốc lại ba lô trên vai cho tới tận bây giờ. À đấy là nếu như bà ấy còn sức để mà gào khóc. Tất cả đều đã cạn kiệt sức lực mất rồi. Ban đầu, lên đường trong cơn say sưa của niềm tin mình đã góp một phần sức lực vào cuộc viễn chinh, à không, và công cuộc đứng lên giành lại những gì đã mất (nhưng cá là những gì người đứng đầu mất không nhiều bằng những gì nhân dân hi sinh, một vài câu xúc phạm hay một vài tấc đất không thể nào so sánh với trăm nghìn mạng người được). Cái này, người ta gọi là “máu đồng bào”. Bình thường thì chẳng bao giờ thấy ngoi lên sưởi nắng, nhưng chỉ cần vì màu cờ sắc áo, triệu triệu thanh niên sẵn sàng đứng lên để bảo vệ non sông. Khá lắm! Khá lắm! Tổ quốc ghi công các anh! Đất nước vĩ đại đời đời nhớ ơn các anh!  Dù không biết các anh mồm ngang mũi dọc ra làm sao, cao trên mét tám hay cao dưới mét sáu, chúng tôi vẫn hướng về các anh bằng cả tấm lòng thiết tha! Còn bây giờ, các anh chiến đấu đi, quên mình đi, cống hiến đi, đừng nghĩ cho bản thân, đừng suy tính thiệt hơn, đừng so đo xét nét, chỉ cần biết người ta sẽ ghi công anh là được, và gia đình anh sẽ có trợ cấp gia đình thương binh liệt sĩ nếu anh mất một tay, què một chân hoặc tìm mãi vẫn không thấy đầu mình rơi ở vĩ tuyến bao nhiêu.

Cuối cùng cũng đã hoàn thành công việc, đứa trẻ bò rạp xuống đất, thở nặng nhọc, tiếp nhận lấy phần lương thực của ngày, nhai ngấu nghiến thứ đóng tảng dai dai trong tay (chúng ta không nhất thiết phải biết đó là thứ gì, vì nếu biết, dễ khi không nuốt trôi được, có cái ăn thì dù là cái gì cũng nên trân trọng), húp từng ngụm nước nhỏ trong bi đông. Nhân tiện nhắc đến bi đông, một trong những mong ước của những đứa trẻ vật vờ trong chiến hào, chính là nước trong bi đông có thể đầy lại ngay sau khi uống. Ước mơ nhỏ nhoi thôi ấy mà. Đột nhiên, nó nghĩ đến việc đi ra khỏi hào. Nghĩ là làm, nó đứng lên, men theo bờ hào và leo lên trên. Bị phạt sẽ là một điều hiển nhiên, nhưng trẻ con ấy mà, phải vui cái đã.

Đường đi quanh co, chỗ nào cũng toàn sình lầy, nước tù, giữa ban ngày mà vẫn tối tăm. Không khí không lưu thông, đặc quánh lại, mang theo một dư vị chết chóc hết sức điển hình. Không phải lần đầu tiên nó trèo lên phía bên trên mặc cho rất nhiều lời mắng nhiếc và thậm chí là cả đòn roi có thể giáng xuống đầu. Nó đã trèo lên đây, gần như hàng ngày, chỉ để nhìn về phía bên kia, nơi quân của đối thủ đang chiếm đóng, và rồi thử hình dung xem có ai cũng giống mình, nhìn về phía bên này hay không. Tất cả những gì nó thấy, là một hàng rào thép gai dựng bên trên chiến hào giống hệt như bên mình, đằng sau nó hiển nhiên sẽ lúc nhúc toàn người là người và một số sinh vật hiền hòa đáng yêu không phải con người, với một vài họng súng đen ngòm, và rất có thể là một kẻ đần độn khác đang ngồi bên cạnh máy bộ đàm. Ừ thì tất cả các bệnh viện tâm thần trên thế giới đều khá giống nhau cả mặt trong lẫn mặt ngoài.

Nằm giữa hai chiến hào, là một khoảng đất rộng mênh mông vô cùng, với những chân tường thấp lè tè và vài đụn cỏ nhìn lên trời cao bằng con mắt ai oán chán đời. Trước đây, nó là một thị trấn sầm uất. Bây giờ, nó là sân chơi tập thể của tận hai trại thương điên. Nói đơn giản, chỉ một vùng không bên nào dám xâm lấn hay chiếm đóng vì sợ sẽ bị đối phương đánh úp. Bản thân nó chính là vùng trung gian.

Lệnh ngừng bắn, ba từ đem lại điều kì diệu cho cả hai bên, vài ngày hiếm hoi, không nổ súng, không khói lửa ngùn ngụt, không có tiếng gào thét khản cổ, không gì cả, đồng nghĩa với việc hàng trăm nghìn bệnh nhân tâm thần tạm thời náu mình, và “sân chơi” thì vắng vẻ một cách không cần thiết. Trước cơn giông tố, trời yên biển lặng. Nhưng vì đây là trên cạn, hẳn là không sao đi.

Đứa trẻ đưa một bàn tay lên che bớt ánh nắng chói chang, nheo nheo mắt nhiều lần để quen với ánh sáng bên ngoài. Nó rùng mình vì cảm nhận sự ấm áp bao bọc lấy thân hình. Nó nhìn ngắm bầu trời cao rộng, núi non, chiến hào, xác chết, xương người, vỏ lựu đạn, bi đông móp méo biến dạng, và ti tỉ thứ khác người ta có thể tìm thấy ở chiến trường. Tất cả ngập ngụa trong bể máu. Nhưng hình như hôm nay, có gì đó khang khác. Một thứ tốt hơn hết không nên xuất hiện ở tiền tuyến.

Một người đang di chuyển từ chiến hào phía bên kia, qua vùng đất trung gian. Một người, không cao lớn lắm, và kéo lê theo một thứ gì nó hình như sinh ra không phải là để kéo lê. Người đó, đang kéo theo một người khác. Từng bước đi tuy không nhanh, nhưng cứ thế mỗi bước lại tiến gần hơn với chiến hào bên này thêm một chút. Đứa trẻ bắt đầu cuống lên, nó lấm lét nhìn ngang nhìn dọc, cắn chặt môi đầy lo lắng. Rồi nó cuống quýt trượt từ trên hào xuống, xắn quần lên lội qua nước, rồi chạy. Lần đầu tiên, nó tiến vào vùng trung gian. Không phải là một thành tích đáng tự hào. Bất cứ ai cũng có thể bắt tỉa nó từ phía bên kia, kể cả khi có lệnh ngừng bắn, và thế là hai bên sẽ bắn nhau tơi bời hoa lá chim muông, sử sách đời sau sẽ ghi lại vì có hai đứa dở người đi vào vùng trung gian, một trong hai đứa chết, thế là cả đội quân vì báo thù cho đứa trẻ – mà họ phải điểm danh lại toàn bộ trẻ con khai gian tuổi đang lả lướt trong chiến lũy thì mới biết được tên – xông lên chiến đấu, và hi sinh. Thực tế thì, họ đánh nhau vì người đứng đầu thích thế thôi. Nếu họ không làm theo, họ sẽ chết. Nếu họ làm theo, họ cũng sẽ chết. Mà đằng nào cũng phải chết, ít nhất cũng phải để gia đình ở hậu phương có một khoản trợ cấp nho nhỏ gọi là báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục.

Nó phóng vèo vèo qua những bức tường đổ rạp, qua những thứ đã từng là cây cối, từng là giếng nước, từng là nhiều thứ khác tạm thời nghĩ không ra bởi hình thù vặn vẹo khó hiểu của chúng. Nó muốn biết người kia là ai, và vì sao người đó lại thần kinh đến mức độ dám đi vào vùng trung gian. Chưa bao giờ, nó chạy nhanh như thế trong suốt cuộc đời chưa được dài cho lắm của mình. Mạn sườn đau nhức. Mắt hoa lên. Nhưng nó thây kệ tất cả. Người kia, nếu bị phát hiện, sẽ là ngòi nổ của một cuộc chiến kinh hoàng trong cái ngày đầu tiên lệnh ngừng bắn có hiệu lực. Người kia, rất có thể sẽ chết, ngay khi người bên mình đổi lượt canh gác, người đang gật gù ngủ gật sẽ được thay thế bằng một người đã ngủ tương đối đủ giấc. Và không một ai đáng phải chết, hay được mượn tên để nhét vào một trang nào đó trong sách giáo khoa, cho nên, phải nhanh lên.

Khi đã tiến lại gần người kia, đứa trẻ dừng lại, gần như ngã khuỵu xuống. Em chống tay xuống đầu gối, thở hổn hển, rồi cố đứng thẳng dậy, nhìn người kia. Là một đứa trẻ khác, nhưng là người của quân bên kia. Thân hình khẳng khiu của nó, nước da tái nhợt cùng đôi mắt vô thần của nó khiến em giật mình hoảng hốt, theo phản xạ lùi về phía sau một bước. Rồi như chợt nhớ ra mục đích của mình, nó tiến lên, dùng một tay chặn lại đứa trẻ ngang tuổi vẫn đang lầm lì không nói năng một nửa lời và quyết tâm tiến về phía trước kia. Đột nhiên, người đứa trẻ nhũn ra, hai đầu gối khuỵu xuống, toàn bộ sức nặng đổ ập lên người nó, khiến nó ngã phịch xuống đất. Trong lúc nỗ lực không ngừng để đẩy thân hình da bọc xương đang gục trên người mình, nó nhìn thấy thứ mà nó đã kéo theo từ chiến hào bên kia. Đúng như dự đoán, là một người, và đứa trẻ kia vẫn đang nắm chặt lấy cổ chân người đó. Người đàn ông nằm trên một tấm vải bạt lớn, giống như người kéo đi cố tình làm như vậy, để ông ta có một hành trình êm ái hơn.

Nhưng người này… Tất cả những gì người ta có thể bật ra trong đầu ngay khi nhìn thấy ông ta, là một chiếc xe tăng to lớn băng băng đi qua đủ mọi loại địa hình.

Phần đầu gần như lìa ra khỏi phần thân, lệch hẳn về một phía, toàn bộ xương mặt vỡ nát, trũng hẳn xuống, xương đâm vào thịt, thịt lại gắn vào xương, hai con ngươi lòi ra, quai hàm xướng đã rụng từ bao giờ, tổng thể mang một vẻ đẹp mang tính trừu tượng mà không phải người nào còn hít thở cũng dễ dàng hình dung. Thân trên hẳn sẽ vô cùng vạm vỡ, nếu như không bầy nhầy nhớp nhúa bê bết máu khô đã chuyển sang màu nâu sậm. Quân phục trên người, bây giờ chỉ là một cái bọc lớn đựng đầy xương sườn, tim gan phèo phổi, lõng bõng máu đông, trên đường đi đã rơi ra không ít thịt vụn. Cánh tay bị gãy chồi hẳn một đoạn xương trắng hếu ra bên ngoài, đẫm máu chẳng kém. Nếu như bây giờ anh ta đang đứng chứ không nằm, hẳn là cánh tay ấy sẽ lủng lẳng lủng lẳng như quả lắc của đồng hồ, đôi chân găm đầy đạn kia mỗi bước đi lại nhún xuống một chút, rồi từng khớp từng khớp lỏng lẻo rời nhau ra, vỡ tan tành. Hẳn sẽ là như thế, nếu như anh ta còn có thể đứng lên.

Lấy hết sức bình sinh hét lên một tiếng yếu ớt trong nỗi khiếp đảm, nó hất văng cái của nợ đang đè lên người mình và mặc kệ người đàn ông sẵn sàng rời vòng tay mẹ hiền để lao vào chốn đạn lạc tên rơi, phóng như bay càng xa càng tốt, náu mình đằng sau một bức tường vẫn chưa đổ sập.

Con quái vật. Cậu ta, và cả cái xác chết tức tưởi của cậu ta, tất cả đều là quái vật.

Em lấy mẩu thức ăn mình trong túi áo ra, run rẩy đưa lên miệng gặm lấy gặm để. Những gì mà em vừa tận mắt chứng kiến thực sự quá đáng sợ. Không phải ngày nào, bạn cũng có cơ hội được diện kiến một cái xác nằm bẹp bên dưới bánh xe tăng như thế này đâu. Em dúm dó cố gắng co người lại đằng sau bức tường, gục đầu xuống thở dốc, vẫn chưa thể hoàn hồn, nước mắt ứa ra trong nỗi kinh hoàng. Rồi em hít một hơi thật sâu, vươn người nhìn qua bức tường, lá chắn duy nhất cho đến thời điểm hiện tại, cố gắng ép thật sát người xuống đất để người canh gác của cả hai phía không nhìn thấy. Nhét lại một chút thức ăn còn lại vào trong túi, em bò chậm chạp về phía đứa trẻ vẫn đang nằm gục trên đất. Rụt rè, sợ hãi, em thử kéo thân hình cò hương kia về phía mình, gỡ bàn tay nắm chặt kia khỏi cổ chân gắn liền với cái thân hình bê bết nát bươm vẫn đang nằm sưởi nắng. Cái cổ chân rơi phịch xuống khiến em giật mình theo một lần nữa chỉ trong vài phút ngắn ngủi, em ghì chặt đầu người kia vào ngực mình, kéo cả hai chân gác lên đùi mình, rồi dùng cả hai chân mình đẩy cả người trong tư thế ngồi-giật-lùi về phía sau. Giữa cái chốn chó ăn đá gà ăn sỏi và không biết người mình sẽ được đục một lỗ thông gió vào lúc nào, chọn tư thế di chuyển đẹp mắt như vận động viên thể dục nhịp điệu để cho ai ngắm? Cho cái đống hổ lốn đang phơi thây ở kia nhìn ấy hả? Thôi thì toàn mạng cái đã. Có cái mạng là có tất cả. Em không quên đập mạnh vào mông người kia một cái, bặm chặt môi, tức nổ đom đóm mắt, này, nhìn gầy gầy xương xương mà sao nặng thế hả?

Chẳng mấy chốc, em đã ngồi-giật-lùi về chỗ ẩn náu của mình đằng sau bức tường lớn, chống một tay xuống đất để ngồi cho thẳng thớm. Người kia vẫn nằm trong lòng em, ngoan ngoãn như một con cún con. Em thở dài, ngửa cổ lên nhìn trời. Thương người để làm gì? Chạy nhông nhông vào vùng trung gian để làm gì? Chỉ vì một suy nghĩ cao cả không muốn ai phải chết oan mà quyết định để tên mình nằm trong danh sách dự bị ghi vào sách giáo khoa? Chỉ vì một người không quen biết mà lao đi như bay vào vùng trung gian, làm một hành động cả đời chẳng bao giờ dám nghĩ đến, nuốt cả nỗi sợ cái đống thịt xương chẳng ra đâu vào đâu kia để quay lại cứu cậu ta, có đáng không? Nghĩ đến đây, em thở dài ngao ngán, lắc lắc đầu cho đỡ váng. Em lay người đang nằm trong lòng thật mạnh.

Này, Quái Vật, dậy đi cho tôi nhờ.

Này, nằm mãi thế là không được đâu đấy.

Này…

Mí mắt nhắm nghiền của đứa trẻ kia rung rung rồi từ từ mở ra, nheo nheo lại vì nắng gắt, cố gắng mở to ra nhìn khuôn mặt gần như áp sát vào mặt mình. Em vẫy vẫy tay xin chào, cười thật tươi, xốc lại người trong lòng để đầu cậu ta dựa vào vai mình, cố gắng giữ cậu ta thật chặt trong lòng.

Này ổn không?

Sao, không ổn à?

À ừ quên, chắc khô họng lắm, đợi một lát.

Nói đoạn, em lấy chiếc bi đông đã được cẩn thận buộc vào lưng quần ra, cười hềnh hệch. Cái khó ló cái khôn nó là như thế đấy. Như thế này thì đi đâu cũng tiện, không sợ rơi, cũng không sợ quên. Em mở bi đông ra, mắt nhắm mắt mở nhìn vào bên trong, rồi ghé sát lên tai, lắc lắc.

Này Quái Vật, còn nhiều phết đấy nhé.

Em ghé sát miệng bi đông vào miệng người kia, hân hoan khi thấy không một giọt nước nào chảy ra ngoài. Nước rất quý, nếu tên này dám lãng phí, chắc chắn em sẽ quẳng cậu ta trở về vòng tay thắm thiết tình thương của cái đống nham nhở kia. Nhưng có vẻ cậu ta thích như thế, nên có lẻ phải tính cách khác. Nhưng dù sao cậu ta cũng chịu uống nước rồi, may quá.

Này, sao lại đi sang đây? Người của bọn tôi đông lắm, họ sẽ tỉa cậu ngay khi nhìn thấy cậu đấy.

Cậu không biết không được đi vào vùng trung gian à?

Đứa trẻ kia gắng gượng ngồi dậy, ho mấy tiếng, nghiêng nghiêng đầu vì đau đớn, run rẩy vươn tay về phía cái xác chết đang trương lên đằng xa, mấp máy vài từ.

Bố…

Cả hai đứa trẻ đều không nhớ ra, chúng không nói cùng một ngôn ngữ. Đời tệ quá.

Em moi mẩu thức ăn trong túi ra, cười cười đưa ra trước khuôn mặt đầy nghi hoặc đang trân trối nhìn kia, rồi làm động tác và cơm vào miệng, ra dấu là có thể ăn. Một thoáng lưỡng lự. Em bĩu môi, tính nhét lại vào túi, nhưng người kia nhanh hơn một bước, nó vươn tay giật lấy miếng lương thực kia, nhét vào miệng. Miếng ăn là miếng nhục, kể ra không sai lắm. Nhưng nhục mà no bụng thì rất nhiều người sẵn sàng chịu nhục. Sẽ chẳng ai nhớ tới anh như một người kiêu hãnh dũng cảm, người ta chỉ cười vào mặt anh khi biết anh chết mốc mồm ra vì đói thôi. Chúng ta luôn kế thừa và phát huy truyền thống tốt đẹp của thủy tổ loài người, cười lên nỗi đau đớn ê chề của người khác để làm động lực sống. Chỉ cần không phải là tôi, thì là anh, hay là bất cứ ai, cũng đều như nhau, nào, đã thấy nhân loại thương yêu quý mến nhau đến thế nào chưa?

Này, tôi phải về, tôi đã đi quá lâu rồi.

Tôi không đưa cậu về cùng được. Mà ăn từ từ thôi.

Ở lại đây, nhé, ngày mai tôi lại đến.

Tôi hứa, tôi sẽ lại đến.

Buộc lại bi đông nước vào lưng quần, em đứng lên, vẫy vẫy tay rồi quay lưng phóng bạt mạng về phía chiến hào.

Đứa trẻ đứng dậy, dợm bước tiến về phía cái xác đang nằm, gối đầu lên đùi anh ta, thở hắt ra đầy mệt mỏi.

.

Với tốc độ nhanh nhất có thể, em lao về đến nơi, chui xuống bên dưới, thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra không có ai canh gác cửa ngoài. Em khom người đi bên trong hào, về chỗ ở của mình. Một trong những lợi thế của việc ở đây, chính là quá đông người, trà trộn hay tách ra khỏi đám đông gần như không ai hay biết. Vỗ vỗ vào bi đông treo ở lưng quần ra dấu mình vừa mới đi lấy nước, em nằm dài xuống cái nệm rơm ẩm mốc của mình, quay lưng về phía người sĩ quan đang xoa xoa cổ chân. Rồi em gắng gượng ngồi dậy, lật lật bên dưới lớp nệm một cuốn sổ nhỏ, ngay trang đầu tiên của cuốn sổ dán bức ảnh một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh đang mặc quân phục, trên tay bế hai đứa trẻ một trai một gái, đứng bên cạnh là một người phụ nữ quắc thước, đang mỉm cười thật tươi, tóc đen dày tết đuôi sam duyên dáng. Em đưa tay miết lên khuôn mặt thân thuộc trong bức ảnh, rồi ghì chặt cả cuốn sổ vào lòng, khẽ mỉm cười.

Bố, mẹ, chị… Con đang làm đúng, phải không?

 

.

Trưa. Sau khi lĩnh xong phần lương thực và nước uống, em lại phóng vèo vèo ra khỏi hào và tiến về vùng trung gian. Lần thứ hai, hiển nhiên là dạn dĩ và mạnh bạo hơn lần đầu tiên. Hôm nay, em đã lấy thêm được một phần lương thực nữa ngoài phần của mình. Biết sao không, em đã lấy nó trước mặt người trực bộ đàm sau khi đã hỏi dễ đến cả chục lần, nhưng hình như anh ta không nghe thấy cũng chẳng nhìn thấy. Lại một lần nữa, miếng ăn chính là miếng nhục. Nhưng đây không phải là ăn cắp, em đã hỏi xin một cách đàng hoàng nhất có thể rồi. Có trách, hãy trách cả cái hào tăm tối khiến cho người ta u mê mụ mị ấy đi.

Chẳng mấy chốc, em đã tìm thấy bức tường ngày hôm qua. Nó ngồi ở đấy, dựa vào bức tường, tròn mắt vì kinh ngạc khi thấy dáng em chạy lại từ đằng xa với mẩu lương thực nắm chắc trong tay. Nó không tin, hay là không dám tin, người kia sẽ thực sự quay trở lại. Trong giây lát, nó buột miệng.

Hy vọng.

Thực sự, người này chính là hy vọng.

Em chạy đến, ngồi phịch xuống trước mặt nó, tháo bi đông nước buộc lủng lẳng ở lưng quần ra, lắc lắc rồi nghe tiếng nước óc ách bên trong lớp bỏ kim loại một cách thích thú rồi dúi vào tay nó mẩu lương thực, hất đầu ra hiệu cứ ăn thoải mái đi. Không chần chừ, nó cúi xuống gặm gặm mẩu thức ăn trong tay. Nó không quan tâm lắm đến việc mình đang ăn gì, lấp đầy cái bụng rỗng đã.

Em nghiêng cả người, để tầm mắt nhìn ra bên ngoài bức tường, nhăn nhó khi nhìn thấy cái xác kia vẫn nằm chỏng chơ ở đấy. Chỉ cần nghĩ đến cảnh lúc nhúc giòi bọ là em đã méo mặt. Em nhìn người kia vẫn đang cố gắng trệu trạo nhai thức ăn, nhún vai rồi làm nốt công việc vinh quang của mình. Ăn cũng là một loại lao động, xét theo một khía cạnh nào đó.

Ngày tiếp theo thực hiện lệnh ngừng bắn. Trời vẫn nắng nóng đến bức bối. Ngày hôm nay không có gió. Ngồi giữa đồng không mông quạnh mà thấy như đang ngồi bên dưới một cái lồng khổng lồ, ngột ngạt, bí bách. Không gian cứ căng ra. Mọi thứ tĩnh lặng đến lạ thường.

Trước cơn giông tố, trời yên biển lặng.

Không hiểu vì sao, nhưng trong lòng cứ ngập tràn cảm giác bất an. Nỗi lo lắng lớn dần, rồi lớn dần, choán hết tâm trí, dâng lên nghẹn lại trong cổ họng, nói không thành lời. Xét cho cùng, em đang nuôi sống một kẻ địch. Em không thể nói vì người này không hại đến em, nên em sẵn sàng làm thân được. Dân tộc của người này, đã khiêu chiến với dân tộc của em, đã có ý muốn tước đoạt đi sự tự do dưới bầu trời lồng lộng gió của đất nước em… Và giờ thì em ngồi đây, bên cạnh một kẻ địch, thậm chí còn thức ăn nước uống dâng tận miệng cho người ta. Nhưng lại xét cho cùng, thì cả hai đang ngồi ở vùng trung gian, nơi không phải của ta, lại càng không phải của địch. Vậy thì, cả hai ngoại trừ ngôn ngữ, chẳng có gì khác nhau. Thế đấy. Bởi vậy mới nói, đời tệ quá.

.

NO MAN’S LAND.

Mặt đất rung lên. Tiếng động cơ. Tiếng súng lên đạn. Tấm biển xiêu vẹo lệch lạc gắn trên một cái cột lệch lạc xiêu vẹo rơi xuống đất, bị bánh xe tăng ngấu nghiến đến nát vụn. Hai đứa trẻ chết điếng người nhìn đội quân hùng dũng đang dần dần tiến lại. Trước mắt em, kẻ địch đang tiến lại. Trước mắt nó, những người đồng bào của nó đang hừng hừng khí thế biến nơi đây thành bình địa, dập tắt cả trăm nghìn sự sống ẩn náu đằng sau thành lũy ẩm ướt hiếm khí kia.

Chơi đểu. Đời tệ quá.

Bất chấp cái gọi là lệnh ngừng bắn, đội quân điên rồ đang ào ào lao đến với tốc độ kinh hoàng. Để có được chiến thắng, thì danh dự cũng có thể vứt bỏ. Mà chẳng phải, đâm sau lưng là cách dễ dàng nhất để giết người hay sao?

Và chúng đã đâm sau lưng hàng trăm nghìn người.

Và chúng đã đâm sau lưng một đội quân hùng mạnh.

Và chúng đã đâm sau lưng cả vạn bà mẹ, cả vạn người vợ, người chị, người em đang rền rĩ kêu khóc đến rạc người.

Và chúng đã đâm sau lưng cả một đất nước.

Xin phép được bỏ hai chữ “ngu si” và để lại hai chữ “thiên tài” để nói về người đứng đầu, người đã bạc đầu để nung nấu kế hoạch vô cùng phi thường đó là trở thành một thằng vô lại, một thằng ăn cướp đốn mạt đến tận cùng của sự đốn mạt.

Phải, ông là thiên tài, và ông cầm chắc chiến thắng trong tay rồi đấy. Ông sẽ đứng đầu một quốc gia phồn vinh, con cháu ông sẽ đi đứng nằm ngồi trườn bò lê lết thậm chí nhảy Tango trên mảnh đất nhờ ăn cướp mà có, nhờ ăn gan uống máu người mà có. Cứ ngốn hết đi, ăn sạch tất cả đi, ăn nhiều vào, ăn đến khi không thể nuốt nổi nữa, ăn đến khi bụng dạ trướng lên, phình ra, căng ra rồi vỡ bung vỡ bét.

Đáng ra, ông mới là người phải nằm bên dưới bánh xe tăng. Chỉ một mình ông, con người kiệt xuất nhất.

Nó phá lên cười một cách khoái trá, nhìn sang đứa trẻ vẫn còn thẫn thờ bên cạnh mình. Phải, kia là đồng bào tôi, và họ đang đến đây, thể hiện cho cả nhân loại biết bản chất thánh thiện vô song mục ruỗng mối mọt lỗ chỗ những vết đục khoét của mình. Phải, kia là đồng bào tôi, và họ đang đến đây, những kẻ tự hào với một trái tim đã mưng mủ nảy giòi, với nụ cười rộng ngoác thân thiện tới tận mang tai, những tự cho mình có đôi cánh trên lưng, coi mạng người như cỏ rác. Phải, kia là đồng bào tôi, và họ đang đến đây, dùng phép thuật và sự màu nhiệm của chính giống loài họ để biến nơi này không còn là vùng trung gian mà chồng chất xác người, xác những người nếu thuộc đội quân của ông, thì đã hết giá trị sử dụng, còn nếu là đội quân của kẻ địch, thì quả nhiên đáng phải làm phân bón cho mảnh đất “nhà ông” tốt tươi. Tất cả, đều là một phần cuộc viễn chinh kì thú đáng học tập của ông ta. Phải, kia là đồng bào tôi, nhưng kể từ giây phút họ nghiến bánh xe tăng qua người một chiến sĩ đã ngã xuống để chiến đấu cho họ, một cách không thương tiếc chỉ để tháo chạy, thì tôi không còn là một phần của họ nữa.

Bố…

Nó lao về phía đứa trẻ, lột chiếc áo trên người ra, tròng lên cho em, rồi đẩy mạnh em tiến về phía trước.

Mặc như thế này, họ sẽ không giết cậu ngay đâu.

Chạy đi, nhanh lên, chạy đi!

Rồi nó lao về phía cái xác vẫn đang nằm trên mặt đất, ôm ghì đống thịt vụn ấy vào lòng, mặc cho giòi bọ tìm cách bò lên người. Lần đầu tiên kể từ khi rời chiến hào, nó bật khóc.

Này, Quái Vật, cậu làm gì thế hả?

Đứa trẻ khoác trên người chiếc áo rộng thùng thình, trước ngực, huy hiệu lóe sáng dưới ánh nắng chói chang, em lao đến muốn kéo người kia đi, nhưng rồi giật lùi về phía sau như phải bỏng. Khuôn mặt người kia đẫm nước mắt, và máu. Em nhìn xe tăng đang tiến lại gần, nhìn bụi tung mịt mù cuộn lên bởi hàng trăm nghìn đôi chân đang rầm rập chạy đến, rồi lồng lên chạy, chạy nhanh hết mức có thể, lao về phía chiến hào, chạy theo hình zic-zac để không bị đạn găm trúng. Nước mắt lăn dài trên gò má nhem nhuốc bẩn thỉu. Ngón tay em bấu chặt vào tay áo khoác, siết lại thành một nắm đấm căm hờn. Em không dám ngoảnh đầu lại, cứ thế phóng như tên bay. Đằng sau em, xe tăng cứ thế tiến về phía trước, hiên ngang đến mức tàn bạo. Đằng trước em, tấm biển NO MAN’S LAND đánh dấu vùng trung gian cắm bên cạnh chiến hào lóa lên dưới ánh nắng gắt gao.

Nó thở phào, đầu gục xuống. Kéo khuôn mặt nát bươm kia vào lồng ngực mình.

Ừ đúng rồi, chạy đi.

Chạy nhanh lên, Hy Vọng.

Advertisements

Author:

Trịnh Ánh. 16&. Hanoian.

6 thoughts on “[Oneshot | NamSeok] No man’s Land

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s