Posted in Red wine & Dark chocolate

[Oneshot | #WooGyeol] Chờ chết

vlcsnap-2016-12-29-15h15m21s468

Author: Trịnh Ánh

Pairing: WooGyeol (UP10TION Wooshin x Kogyeol)

Category: PG

Summary: ‘Ừ, ngồi thêm một lúc nữa thôi rồi mình vào nhà nhé.’

Note: Viết cho cái ôm của Kogyeol vào ngày 25.12.2016, sau khi đọc được những bình luận tiêu cực trong buổi phát sóng mừng Giáng sinh trên V App, cậu ấy đã ôm lấy Wooshin. Một cái ôm ấy, là tất cả quan tâm, yêu thương, trân trọng và tin tưởng. Cậu ở bên cạnh Wooshin những lúc cậu ấy cần nhất, dùng những dịu dàng êm ái để nhắc nhở cậu ấy phải cứng cỏi, mạnh mẽ. Cảm ơn cậu.

 

Nắng lả đi giữa cao xanh.

Giữa một ngày nắng lên từ sáng sớm khuấy tan sạch bong sương giá ra khỏi bầu trời, lòng người được hong cẩn thận cho đến lúc khô cong dưới nắng cũng vì thế mà bay hết mùi ẩm mốc.

Cái mùi ẩm mốc làm Wooseok héo hon cuối cùng cũng đã có thể bay cho hết được rồi. Thích thú cựa quậy để đưa hai cánh tay ra phía bên ngoài lớp chăn dày đang bọc lấy thân mình, cậu giơ hai tay lên cao khua khoắng cật lực hệt như đang đẩy hai mái chèo, hồ hởi khi cảm nhận được gió mát lạnh lướt qua giữa những kẽ ngón tay. Cái kén chăn bắt đầu làm Wooseok thấy nóng.

Wooseok rục rịch tìm cách ngồi dậy. Lần đầu tiên cậu nghĩ đến việc tìm cách ngồi dậy. Nắng chiếu thẳng vào mặt, vào đầu, vào ngực, vào cả hai cánh tay, dù chẳng rát bỏng nhưng cũng đủ để cảm thấy nhọc mệt. Có lẽ người duy nhất cảm thấy khó khăn trước ánh nắng ấm áp chỉ có một mình Wooseok. Quá ấm, đột nhiên sẽ cảm thấy cần phải đề phòng.

Co đầu gối lên rồi đạp mạnh, một lần, hai lần rồi ba lần chẳng xong, Wooseok nằm nghiêng người co lại như con sâu đo, thở hồng hộc vì tốn sức. Nắng chiếu vào lưng áo đã đẫm mồ hôi.

Mùi mồ hôi và mùi thuốc khử trùng.

Wooseok úp mặt xuống mặt chăn bông lót phía sau đầu, rồi đột ngột ngóc đầu lên quờ hai tay về phía trước chống xuống mặt đá thô ráp dùng hết sức bình sinh ngồi dậy. Mỉm cười một cách đắc thắng nhìn quanh quất một vùng xung quanh mặc cho cơn ê ẩm nhức buốt truyền đến từ sau lưng, Wooseok kéo chân mình ra khỏi ‘vỏ kén’. Lần đầu tiên, cậu khao khát được đi lại, được tận hưởng cuộc sống bên ngoài cái kén này.

Cái vỏ kén ấm áp, cái vỏ kén an toàn ấy, hiển nhiên là nơi mà người ta muốn được sống bên trong lòng của nó nhất. Làm gì có ai mà không muốn hướng về nơi ấm áp, hướng về nơi không khiến mình phải bận tâm lo lắng hay đau đớn khổ sở về bất cứ điều gì thêm được nữa. Nơi ấy sẽ không có những công kích đả thương, sẽ không có những ánh mắt sắc lạnh, không có những lời nói thô kệch, không có những suy nghĩ hèn mọn vụng về, chỉ có an toàn, chỉ có ấm áp. Nhưng nó cũng hiển nhiên không phải là nơi tốt nhất để sống.

Không ai có thể chìm sâu trong cái bọc ấm áp ấy được mãi. Người ta bị thu hút mạnh mẽ bởi thế giới ngoài kia đến mức độ cảm thấy không gian mình đang có chật chội và bí bách đến kì quặc. Khi ấy, người ta vùng vẫy để tìm cách thoát ra, người ta không còn muốn ở trong kén nữa. Và lại như mọi khi, một khi người ta đã không muốn, chẳng thứ gì có thể giữ người ta ở lại lâu hơn được nữa.

Wooseok rùng mình. Một cơn gió mang hơi lạnh vừa rít qua trên đầu. Sóng ì oạp vỗ vào bờ, tự đập mình vào vách đá, đau đớn sùi bọt trắng xóa rồi lập tức tan biến. Hệt như chưa từng tồn tại. Con sóng phía sau nhìn con sóng phía trước vỡ tan tành vẫn không ngại ngần bật lên thật cao rồi gieo mình xuống mỏm đá đang chìa ra phía biển. Mỏm đá xuyên thủng lớp sóng, nó giết lần lượt từng con sóng một, không chừa lại bất cứ một phần tử nhỏ nhoi nào hợp nên con sóng ấy.

Và cậu bật cười.

Cậu vươn người hướng về phía mỏm đá ấy, ngắm nghía nó cho thật kĩ, ghi nhớ từng đường vân trên bề mặt nó, từng chỗ trũng đọng nước, từng vị trí đã bị sóng gió bào mòn. Cậu muốn ghi nhớ nó, để sau này khi bất cứ ai nói rằng mỏm đá ấy chẳng làm gì sai trái cả, cậu có thể khảng khái chỉ cho họ thấy. Để họ thấy từng chỗ trũng đọng nước mà cậu đã nhìn thấy ngày hôm nay. Để họ thấy từng vị trí đã bị sóng gió bào mòn.

Nhìn đi kìa, kia chẳng phải là những rong và những rêu đấy ư? Chẳng phải đó là do sóng mang đến hay sao. Nhìn đi kìa, kia chẳng phải là cái ẩm ẩm lưu lại trên mỏm đá đấy ư? Chẳng phải đó là do sóng mang đến hay sao.

Không cách nào có thể xóa bỏ được sự thật rằng mỏm đá ấy đã giết chết hàng ngàn con sóng. Giết một cách lặng lẽ, không kèn không trống. Thật kì lạ, những lúc ngồi nhìn mỏm đá ấy, cậu chỉ mong muốn chúng hãy giết những con sóng kia bằng một cách gì đó đủ để pháp luật tống mỏm đá ấy vào tù.

Khi nhìn bọn họ, cậu cũng cảm thấy như thế.

Làm ơn hãy giết tôi, bằng cách tàn bạo nhất mà các người muốn. Nói sao nhỉ, cứ cầm dao lên và xuyên thẳng vào ngực trái của tôi nơi con tim vẫn đang đập từng hồi, hoặc cầm khẩu súng và dí vào thái dương tôi, rồi đoàng một tiếng. Nếu như các người làm thế, tôi thực sự rất biết ơn. Tôi sẽ nhờ cậu ấy gửi bưu thiếp đến cho từng người một trong số các người, từng người một, chắc chắn rồi, với tính cẩn thận ấy, chắc hẳn cậu ấy sẽ không bỏ sót bất cứ ai đâu. Làm ơn hãy giết tôi một cách thật đàng hoàng và chỉn chu, khi các người làm thế, tôi sẽ mỉm cười. Phải, tôi rất hạnh phúc nếu ai đó giết tôi. Tôi sẽ càng hân hoan hơn khi có thật nhiều người đứng xung quanh, và trong đó có cả cậu, nhìn thấy họ giết tôi. Tôi cần một người làm chứng cho tất cả vụ việc ấy, và tiễn cả đám vào tù.

Wooseok vẫn còn nhớ cậu đã sống như thế nào suốt những ngày trước đó. Những ngày cậu trốn ra khỏi cái kén của mình và lại gần loài người.

Loài người duy nhất mà cậu biết là Minsoo, người bọc cậu trong cái kén và sẵn sàng ôm cậu vào lòng. Loài người mà cậu không biết thì tất cả đều ở phía bên ngoài kén. Minsoo nói họ trông rất giống con người, nhưng lại không phải người. Dù sao thì họ cũng đã được sinh ra với bộ dạng ấy, nên Thượng Đế đã gọi chung họ lại cùng với loài người, cốt cũng chỉ để họ yên lòng không phách lối kêu ca gì được nữa. Nhưng xét cho cùng, bản chân dù cho che dấu đến mấy cũng rồi sẽ phải lộ ra.

Wooseok nhìn họ, đằng sau lớp mặt nạ da người căng bóng bắt đầu rỉ ra chất mủ trắng lốp. Hình như có thứ gì đó đang dần dần thấm qua lớp da đầu. Một chất sóng sánh. Mỗi lần họ khệnh khạng bước đi, thứ sóng sánh sóng sánh đó cứ lắc lư không ngừng bên trong cơ thể trong suốt trương phình rồi trào ra bên ngoài, nơi chạm vào thứ dịch lỏng ấy lập tức hóa thành tro.

Wooseok chạy.

Cậu hỏi những người đang hộc tốc chạy về phía trước như mình, cậu cất tiếng hỏi:

‘Chúng ta phải chạy tới đâu?’

Người đàn ông chạy song song bên cạnh thất thần nhìn cậu, rồi hét lên một tiếng, ông ta chỉ vào mặt cậu và nói rằng cậu là kẻ lạ mặt, chắc chắn trà trộn vào đây để làm hại con cái họ. Một người phụ nữ bế xốc bé gái đang nắm lấy tay mình lên. Một thanh niên đưa tay lên che miệng. Đám đông câm lặng, rồi đám đông phẫn nộ.

Người họ cứ lắc lư lắc lư, dịch lỏng cứ sóng sánh sóng sánh, và rồi nó trào ra, bê bết, sền sệt, ngấm vào mọi thứ xung quanh để rồi tất cả hóa tro.

Giữa biển người đang cố gắng chạy ngược chạy xuôi tìm cách thoát thân, chẳng thể hiểu nổi đâu là con người và đâu là những con quỷ đói đeo mặt nạ da người, mọi thanh âm vọt ra khỏi cổ họng cũng tan biến vào trong không gian.

Tôi là con người.

Làm ơn hãy cứu tôi, tôi là con người.

Không, cậu không phải là con người. Một ai đó phản bác. Cậu cũng giống chúng tôi, cậu không phải con người. Cậu đáng bị phỉ nhổ, kể cả khi cậu không làm gì sai. Cậu sẽ bị nhấn mình cho đến khi rữa ra, vì sao ấy à, cậu muốn biết vì sao ấy à? Đơn giản thôi, vì bọn ta đói.

Xin hãy cứu tôi, tôi là con người.

Không, làm ơn hãy tin tôi, tôi cũng là con người.

Hàng trăm, hàng nghìn, hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn đôi mắt chớp chớp nhìn cậu, những đôi mắt trong suốt không màu, những đôi mắt lấp lóa phản chiếu hình ảnh chính cậu đang ngây ra vì nỗi sợ hãi không thể kiểm soát nổi. Trong đôi mắt ấy, cậu chỉ là những gãy gập gấp khúc méo mó không đầu không đuôi, trong những đôi mắt trong suốt ấy, cậu không hình thể, không khuôn mặt, chỉ là một cái tên vương vất. Là một thứ khiến người ta nhớ ra rằng người ta đang đói.

Và cậu thấy Minsoo.

Minsoo ôm lấy cậu rồi nhấc bổng lên. Cậu thấy mình đang lơ lửng giữa không trung. Chỉ còn gió rít bên tai, mặt đất bị nghiền nát dưới chân, và thứ mùi tanh lòm lợm giọng dần dần tan đi, cuối cùng chỉ còn nắng ở trên đầu.

Tôi là con người.

Cậu thều thào. Cậu không còn kêu cứu nữa.

Minsoo ôm lấy Wooseok, thì thầm trả lời.

Ừ, cậu là con người.

Wooseok kéo chăn lên trùm kín người mình nhưng vẫn ngồi yên một chỗ. Cậu nghe thấy tiếng bước chân đang vọng đến từ phía sau, và một cái ôm. Ôm cũng thật gọn, một vòng tay mà ôm trọn từ lưng, bụng cho đến cả chân tay. Minsoo không ngạc nhiên khi thấy Wooseok đã ngồi dậy. Wooseok cũng không ngạc nhiên khi Minsoo bỏ lại mình nằm một mình trên mỏm đá. Vì cậu ấy đã hứa với Wooseok rằng sẽ đi tìm cho bằng được người đàn ông khi ấy đã gieo vào lòng cậu nỗi phân vân cho đến tận bây giờ rằng cậu có phải con người hay không, và để cho một lũ mất trí khi lao vào với ý định xâu xé cậu.

Một người có khuôn mặt tử tế.

Chỉ với một lời miêu tả duy nhất, Minsoo đã thực sự đi tìm ông ta. Mỗi ngày Minsoo đem về một tấm ảnh đằng sau có ghi chú địa chỉ.

Có phải người này không?

Wooseok lắc đầu. Thế là Minsoo lại đi tìm.

Bắt cậu phải nhớ lại những kí ức ấy có lẽ là điều tàn bạo nhất là Minsoo từng làm. Có ổn không khi tiếp tục như thế, không, có lẽ không ổn thật. Nhưng có những người sống chỉ là để đi đến trước mặt kẻ đã giẫm đạp lên lòng tự tôn của mình, và mỉm cười nói cho người đó biết rằng mình đang sống tốt.

Sống tốt đến mức phát điên lên được.

Và cũng bởi vì cậu đã hứa rồi. Để có thể đứng trước mặt kẻ ấy mà không cảm thấy run sợ, cậu sẽ phải sống thật tốt.

Ừ, kể cả khi có là sống tốt đến mức phát điên lên được đi chăng nữa.

‘Cậu đang làm gì thế?’

Minsoo khẽ hỏi.

‘Thì ngồi chờ chết chứ còn làm gì.’

Wooseok phì cười, nghịch nghịch ngón tay. Cậu co người lại rúc vào lòng Minsoo, nghe thấy tiếng cười khoan khoái từ trên đỉnh đầu mình.

‘Ừ, ngồi thêm một lúc nữa thôi rồi mình vào nhà nhé.’

Không phải là đừng làm như thế tớ sẽ lo lắng nhiều lắm đấy, cũng không phải là mặc kệ cậu đấy muốn làm gì thì làm, mà là ngồi thêm một lúc nữa, rồi cùng nhau trở về. Về với nơi ấm áp nhất, cũng an toàn nhất, ấm áp và an toàn hơn cả cái kén kia. Wooseok ngả đầu dựa vào ngực Minsoo, nheo mắt nhìn nắng nhảy nhót trên mỏm đá. Những vệt nước đọng trên mỏm đá lấp lánh như đang phát sáng.

‘Này, tớ… có phải con người không?’

Minsoo cũng nhìn về phía mỏm đá, khẽ trả lời:

‘Ừ, cậu là con người.’

Và đột nhiên trong mắt Wooseok, những mỏm đá ấy chẳng còn đáng để mà bận tâm nhiều đến thế.

Advertisements
Posted in April 6 ~ July 8

[Oneshot | for #SOPE | YoonSeok/HopeGa] Gallinago gallinago

anonymous_wallpaper_hd_hinhnendl_com-1

Author: Trịnh Ánh

Pairing: HopeGa/YoonSeok

Rating: K+

Summary: “…náu mình nhìn thiên hạ khóc cười qua mắt lá.”

 

Bécassine des marais, bécassine des marais.

Chim dẽ giun, chim dẽ giun.

Lúc rạng đông, hay là lúc chạng vạng.

Vụt bay lên cao, hay náu mình nhìn thiên hạ khóc cười qua mắt lá.

Làm nản lòng cả những tay súng cừ khôi nhất.

Bécassine des marais, bécassine des marais.

.

Liệu anh có thức dậy không nhỉ? Em ngồi bó gối, cố gắng nép sát người vào một bờ gạch cũ, tròn xoe mắt nhìn người đang nằm dưới đất.

Anh ấy nằm ở đó lâu lắm rồi, liệu anh có lạnh không nhỉ? Mà không, chắc là anh chẳng lạnh đâu, lửa cháy to đến như vậy kia mà. Lửa sẽ sưởi ấm cho anh, cả cho em nữa. Em chẳng dám lại gần lửa đâu, bố bảo lửa nóng lắm, lửa rang khô cháy những mặt đường bóng loáng dưới nắng gắt gao, lửa tham lam mải miết gặm từng miếng thịt, lửa găm vào xương, lửa đốt vào tủy. Chớ có lại gần lửa.

Nhưng anh lại bảo, lửa sao mà ấm. Có lửa thì mới có con người. Bố lườm anh, bố ném đôi đũa nóng đang dùng để đảo mấy miếng tôm ngập ngụa trong dầu sôi nóng bỏng vào người anh, chẳng khác cái cách bố ghim nó vào thái dương mẹ là bao. Bố bảo cho mày ăn học chỉ tố tốn cơm. Có con người, thì con người mới tìm ra được lửa. Con người là đấng toàn năng, còn cao hơn cả chúa trời, con người quyết định tất cả, con người tạo ra may mắn, biến ra vận xui, tất cả đều là từ con người mà có.

Anh chỉ mỉm cười, cái cách mà anh cười với thầy giáo em khi bị gọi đến trường do em đánh nhau với bạn học, cái cách anh đứng ở cửa siêu thị phát tờ rơi rồi nhận được cái xua tay chối từ mà những người đang hối hả bước đi trong gió lạnh quăng lại cho anh. Anh hỏi vậy lúc bố giết mẹ, cũng chỉ đơn thuần là quyết định của bố thôi đúng không. Bố đánh anh một trận.

Giết.

Một từ thật kì lạ. Sự giết chóc. Sự sống còn. Tất cả đều là những từ thật kì lạ.

“Tao ghét mày, tao phải giết mày!”

Bố gào lên như thế, nhưng bố lại không giết anh. Bố chẳng nói một câu với bà mẹ cả đời lam lũ cực nhọc khổ sở lăn lộn đủ thứ nghề để đưa hai đứa con trai đến trường, lo toan cho chúng không thiếu thứ gì để chẳng một lần tủi thân với bạn bè, thế nhưng bố lại giết mẹ.

“Anh ơi, anh có giết em không?”

Em đã hỏi anh như thế vào một ngày mờ mịt vắng trăng. Em ngồi trên ghế dài, đung đưa hai chân. Em nghiêng đầu hỏi anh.

Anh bảo nếu em không có ý định giết anh, vậy thì anh cũng sẽ không giết em.

Giống như một cuộc đổi chác, giống như người ta đưa anh tiền thì anh làm việc, không đưa anh tiền anh có thể sẽ giết người ta. Không bao giờ có khái niệm chúng ta sẽ yêu thương nhau, chỉ đơn thuần là nếu như mày buông tha cho tao thì nghiễm nhiên tao đảm bảo sẽ để mày được sống. Suy đi tính lại, vẫn cứ là như thế thôi.

Anh đi đòi nợ thuê tay run run cầm con dao vì “mới đi đòi nợ lần đầu”, thủ thỉ nếu mày chịu đưa tiền, mày từ nay đến lần vay nợ kế tiếp sẽ không biết đến sự chết chóc là gì.

Em nhúng đầu bạn vào thùng nước, chân đứng không vững vì phải kiễng lên cho cao ngang bằng đứa trẻ đang quẫy đạp kia, cũng khẽ thì thầm ít ra nếu mày đưa cho tao gấp đôi thì mày đã không phải chịu khổ thế này.

Em nghe thấy rồi nhé, thực ra anh muốn giết em.

.

Mà cũng không hẳn là anh muốn giết em. Anh muốn giết cả thế giới này.

Khi dùng son đỏ trét lên môi thành một nụ cười rộng ngoác kéo dài đến tận mang tai, đội lên đầu mớ lộn xộn xanh đỏ xù xì cứng đơ bê bết đất cát, tròng vào người bộ đồ vải hoa có cái cổ được hồ cứng kệch cỡm lố lăng.

Khi nhảy xổ ra từ một gốc cây bên đường, phá lên cười khoái chí khi thấy từ chiếc xe trước mắt vọng ra một tiếng thét hãi hùng rồi nhìn chiếc xe cứ thế lùi dần trong khi mình cứ không ngừng bước tới, cho đến khi chiếc xe ấy lao thẳng xuống vực, văng vẳng vọng lại vẫn là tiếng thét thê lương ai oán của một tâm hồn bị kích động đến cực điểm của sự tuyệt vọng và kinh hoàng.

Anh đã nghĩ gì, trong suốt những giây phút ấy.

Anh đáp, có lẽ anh chẳng nghĩ gì.

Rồi anh lấy một chiếc áo khoác, kéo khóa lên che kín đỉnh đầu em, trên áo có hai lỗ nhỏ, vừa đủ cho em nhìn ra bên ngoài. Anh dúi vào tay em một chiếc đầu người bê bết máu cùng cặp mắt trợn ngược vẽ bằng bút dạ trắng hếu lẩn sau đám tóc đen nhánh lòa xòa. Anh bảo emm “đi làm” cùng anh.

Em tò mò, em chỉ vào một chỗ giữa đám tóc, anh ơi, đây có phải da đầu người hay không. Anh cứ phăm phăm đi về phía trước. Một chiếc xe đang từ từ rẽ vào cung đường mòn tắt qua khu rừng.

Quả thực, anh không muốn giết em, anh muốn giết cả thế giới này.

.

Nhưng mà, em lại muốn giết anh.

Bố hua hua tay không ngừng gọi lớn tên em. Bố cần em giúp chuyển những thùng hàng từ trên xe vào trong nhà. Bố cười khà khà, vậy là cả mùa đông tới không phải lo lắng gì nữa. Bố bực mình vì em mãi không chạy ra giúp.

Em đi giày mà chẳng thèm xỏ tất. Em chạy ra đầu ngõ.

Vừa ôm một thùng hàng trên tay, em nhìn về phía cái cột điện chắn trước ngõ.

Nhìn kìa! Anh! Anh hãy nhìn người đàn ông đó đi, ông ta, cổ bị cột chặt bằng một dây vải đen dài nối với cột điện, ông ta không ngừng giãy giụa, đi giật lùi về phía sau, kéo căng hết tầm của sợi dây. Hai bàn tay ông ta quờ quạng điên cuồng tìm cách cởi sợi dây trên cổ mà không thành. Theo từng đợt lắc giật, mái tóc bạc trắng của ông ta xổ tung ra rối bù, bị mồ hôi thấm ướt bết vào hai bên gò má nhô cao lấm tấm tàn nhang. Ông ta đang trẻ ra. Mái tóc ông ta đột nhiên đen nhánh, rồi từng nếp nhăn trên khuôn mặt co lại, hiện ra một khuôn mặt với đôi mới trắng dã trợn từng, và một nụ cười vẽ bằng son đỏ ngoác đến tận mạng tai. Son đỏ cứ thế lem luốc xuống khắp cằm, khắp cổ.

Và rồi cái cột điện bốc cháy.

Nó thực sự đang bốc cháy.

Ban đầu chỉ là một đốm lửa, rồi những lóe sáng chớp nháy của đường dây bị chập điện, và rồi nó bốc cháy phừng phừng, cháy hừng hực.

Em thấy người kia gào lên.

Bố đứng bên cạnh, chết lặng nhìn vào hai bàn tay mình.

Cổ bố đang bốc cháy.

Vết cháy ấy lạ lắm.

Nơi bắt lửa lập tức rụi thành than đen mang tàn lửa đỏ lập lòe, xoắn xít lại với nhau, co rút thành một đám nhẹ tênh rơi lả tả xuống chân, tơi ra như giấy, giống như những cánh hoa hồng đen nở rộ từ địa ngục.

Trên thái dương bố đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng, nó cứ thế loe ra, máu vón cục đùn ra từ cái lỗ ấy, rơi lộp bộp xuống vai bố, lẫn trong từng viên máu ấy vẫn còn xèo xèo dầu sôi từ đôi đũa dùng để lật mấy viên tôm ngập ngụa dầu sôi nóng bỏng trong chảo rán.

Và rồi em gào lên. Cháy! Cháy rồi!

Lần đầu tiên em gào thét sung sướng đến thế. Em chạy quanh, đưa hai tay lên trời mà khua khoắng loạn xạ. Lần đầu tiên em được thỏa sức hò hét, trong khi đó bố và anh dù gắng sức cũng không thể bật ra lấy một thanh âm.

.

Bécassine, bécassine.

Tàn thuốc lá bay bay trong gió thoảng.

Mẹ bảo tàn thuốc lá hay tàn đốt vàng mã đều giống nhau.

Người đàn ông cầm chai rượu lắc lư lắc lư.

Người phụ nữ nằm trên sàn, thái dương cắm một đôi đũa.

Người đàn ông phì phèo điếu thuốc, tàn thuốc lập lòe ánh lửa rơi xuống.

Người phụ nữ nằm yên không động đậy, trên má hằn vết bỏng tàn thuốc.

Đứa trẻ lớn ôm lấy đứa trẻ nhỏ.

Đứa trẻ lớn cười vang.

Đứa trẻ nhỏ ôm lấy quả trứng chim dẽ giun.

Đứa trẻ nhỏ cũng cười vang.

Bécassine, bécassine.

.

Liệu anh có thức dậy không nhỉ?

Em lấy cái áo khoác, kéo khóa áo lên tận đỉnh đầu. Em cầm cái đầu giấy bồi trên tay, thong dong đi về phía bìa rừng, nấp sau một cái cây to. Đằng kia, một chiếc xe đang từ từ rẽ vào cung đường mòn tắt qua khu rừng.

Posted in April 6 ~ July 8

[Oneshot | for #SOPE | YoonSeok/HopeGa] Empire of The Unemployed

paino-steps-chalk-interesting

Author: Trịnh Ánh

Pairing: HopeGa/YoonSeok

Rating: K+

Summary: “Cái chợ không vì thấy anh gắt gỏng mà buồn phiền.”

 

Bụi phấn két vào kẽ hở, như có như không, giữa hai viên gạch xây tường, rơi lả tả xuống mặt đường trải nhựa, nằm lẫn lộn trong đống vôi vữa nằm thành từng tảng lớn gần như trở thành một phần của mặt đường. Đến mức độ không còn ai quan tâm để ý tới nữa.

Mặt đường đen nhánh phả lên mùi nhựa, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mặt trời giương đôi mắt ráo hoảnh hiên ngang giữa trời. Trời níu kéo chờ mãi không thấy một cơn mưa. Mưa thì rong ruổi ở đâu, hỏi ai hay biết, chắc chỉ có mây. Mây tơi xốp tan ra trên nền trời. Trời thì loãng toẹt một cái màu xanh lợt lợt lạt lạt đến là khó ưa.

Anh dùng phấn ra sức vạch từng nét thẳng và rõ lên bức tường. Màu tường vàng ệch nuốt chửng nét phấn trắng, từng đường từng nét gọn gàng chìm sâu hun hút dưới cái chất khô đanh. Rồi anh bắt đầu thao thao bất tuyệt. Anh đang nói về nhạc lí, về thanh âm, về giai điệu. Anh cầm một cái thước gỗ mòn vẹt gãy làm đôi, anh nhịp nhịp lên bức tường, anh ngó xuống hỏi đám học trò xem chúng có hiểu hay không, gật đầu vài cái rồi lại quay lên giảng rất hăng say.

Quyển sách trên tay anh mở rộng, từng trang giấy ố vàng thấm thía cái dư vị thời gian lắng cặn. Một vài nốt nhạc, đôi ba con chữ mờ mờ nhạt nhạt, như có như không.

Bức tường của ngôi nhà quay lưng lại với chợ. Cái chợ ồn ào đúng như một cái chợ. Người ta đi tới. Người ta đi lui. Người ta cười. Rồi người ta lại nói. Tất cả đi ngang qua anh, cứ như thể anh trở thành một phần của bức tường. Đến mức độ không còn ai quan tâm để ý tới nữa.

Một người đá vào học trò anh. Học trò anh ngã lăn quay ra giữa đường. Anh trừng mắt gắt lên:

‘Này anh kia! Đi đứng kiểu gì thế?’

Người kia bật cười, giơ hai bàn tay lên ý muốn xoa dịu cho anh, cúi xuống nhặt cái lon thiếc rỗng đặt lại cho đúng vị trí cũ. Những người đang đi chợ cũng chỉ đứng lại nhìn một lát, rồi họ lại quay lưng đi.

Cái chợ không vì thấy anh gắt gỏng mà lấy làm buồn phiền.

.

Cậu lấy hai cái bánh bao từ trong lồng hấp ra, mình một cái, anh một cái. Giờ này hẳn là anh vẫn còn ở ngoài chợ chưa về. Anh có vẻ thích cái chợ ấy lắm, thành ra anh cứ đi suốt thôi, có bữa còn đi từ sáng sớm tinh mơ. Anh bảo anh không thích để người ta chờ. Nhưng mà để cậu chờ cơm tối thì chắc là chẳng sao đâu, tính ra thì cậu cũng chẳng phải là ‘người ta’ của anh.

Nhấm nháp cái bánh bao một mình, cậu đưa tay quệt quệt nước mỡ dính quanh miệng. Bánh chẳng nóng gì cả. Khi nào cậu có lương, cậu nhất định sẽ mua một cái lồng hấp mới. Anh thích ăn bánh bao. Mà anh thích thì cậu cũng thích. Anh sẽ bực lắm nếu thấy bánh bao không nóng. Nhưng cái gì không nóng mà anh chẳng ghét. Có lần anh đi về muộn, cái giường lạnh ngắt làm anh khó chịu cả đêm, lăn qua lăn lại không sao chợp mắt được, rồi sáng ra bị cảm luôn, thế là từ đấy mỗi bận anh về muộn, cậu lại trèo lên giường đắp chăn nằm trước, thế là đến lúc anh về đã có sẵn ổ chăn thật ấm mà nằm.

Mà cậu cũng thích ấm nữa. Cậu hay ngâm chân, nóng rẫy lên thì không chịu được, mà lạnh thì ai lại gọi là ngâm chân, cứ phải thật ấm. Sau một ngày vất vả, nhất định phải ngâm chân cho thoải mái, mà làm như thế thì chân cũng hết phần nhức mỏi. Vì cậu là một vũ công, nên cậu phải trân trọng đôi chân của mình. Nó thoải mái thì cậu mới có thể thoải mái.

Ăn xong cái bánh bao, cậu đứng dậy phủi phủi hai tay vài cái, rồi đột nhiên nhún gối. Thế là cậu quay vòng vòng trong nhà, vươn hai tay lên cao như một vũ công ba lê. Đầu cậu nghênh nghênh, khuôn mặt nghiêm túc nhìn thẳng về phía tấm gương lớn treo trong phòng, tiếp rục xoay vòng vòng rồi lại xoay vòng vòng liên tục, từ từ lấy một chân làm trụ, ngửa cả người ra phía sau rồi xoay vòng vòng rồi lại xoay vòng vòng.

Những lúc như thế, cậu là một vũ công, và trước mặt cậu không còn là tấm gương nữa, mà là hàng trăm hàng nghìn khán giả, và bên tai cậu không còn là tiếng leng keng của chiếc chuông gió treo ở cửa của quán cà phê tầng dưới, hay tiếng máy giặt kêu ì ì cả ngày lẫn đêm của hiệu giặt là đối diện, mà là bản nhạc Hồ Thiên Nga du dương thảm não, bi tráng, lộng lẫy, tuyệt vời và màu nhiệm.

Và rồi anh về. Anh nhìn cậu rồi bật cười khanh khách. Anh cứ thế cười ngặt nghẽo, đến mức cơ trên mặt giật giật không ngừng. Cậu vẫn cứ múa.

Anh ngồi xuống bàn nhẩn nha ăn từng miếng bánh nhỏ, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh lôi hộp phấn cất trong chiếc túi mang bên người ra, lẳng lặng vạch từng nét lên mặt bàn gỗ. Vạch được vài nhát, anh cười khà khà rồi ngồi thẳng vai, hai tay nhẹ nhàng đặt lên bàn nhịp nhịp từng ngón tay, đôi chân chưa cởi giày cũng nhịp nhịp gõ xuống mặt sàn.

Cậu nhìn về phía anh trong lúc đang xoay vòng. Nhìn kìa! Anh đang chơi đàn! Cậu cũng vừa tung bay trên không trung vừa bật cười thật hạnh phúc.

.

Xin hãy nhận tôi, anh nói bằng giọng khảng khái, trước mặt là vị hiệu trưởng của một trường tiểu học, nhưng điều đó chẳng khiến anh nao núng, tôi có thể làm được việc, bọn trẻ sẽ yêu quý tôi, tôi sẽ khiến cho chúng yêu quý tôi, xin ông hãy nhận tôi đi.

Này anh, có rất nhiều người đến xin việc, vì sao tôi phải chọn một người chẳng có chút kinh nghiệm nào như anh? Hơn nữa anh đến bằng cấp ba còn không có… Vị hiệu trưởng lắc đầu xua tay.

Ngày hôm sau anh lại đến một trường học khác, lần này là trường trung học nghệ thuật, và cùng với cậu. Bọn trẻ hiếu kì ngó ra nhìn anh từ những khung cửa sổ lớp học khi anh đi qua hành lang.

Nhìn kìa, cái dáng của anh ta, sao anh ta lại cứ cúi gằm mặt như thế? Nhìn kìa, trông anh ta cục mịch thế kia! Nhìn kìa, cái quần của anh ta kì quặc quá! Nhìn kìa…!

Cậu siết chặt lấy tay anh.

Này anh kia, trình độ của anh còn không bằng bọn trẻ ở đây, anh dạy chúng ra sao chứ? Vị hiệu trưởng khoanh tay trước ngực, mặt nghiêm nghị lắc đầu.

Xin ông hãy nhận tôi, tôi sẽ làm việc cật lực, tôi sẽ làm mọi thứ mà ông yêu cầu, kìa ông, tại sao lại không chứ, tôi biết mình làm được việc, tôi có thể chơi đàn, còn em ấy, em ấy có thể nhảy múa, tại sao lại không chứ, thưa ông?… Ông nói gì tôi cũng sẽ làm theo, tôi sẽ phục vụ cho ông, bất cứ điều gì mà ông yêu cầu, thưa ông…

.

‘Anh đừng quay lại đây nữa. Hiệu trưởng nói ông ấy không muốn gặp anh, mà tôi thì cũng ngán anh lắm rồi. Bảo cả người hay đi cùng anh nữa, đừng có đến.’

Cậu nhoẻn miệng cười, khẽ khàng cúi đầu nhún gối, sau đó đứng thẳng lại, hai bàn chân chếch thành hình chữ V, rồi cậu rút một mảnh thiếc – lấy từ một trong vô số chiếc lon rỗng lăn lóc khắp nhà – đã được mài thật nhọn, thật sắc, hua hua trước mặt nhân viên bảo vệ.

Nhân viên bảo vệ mặt cắt không còn một giọt máu.

Anh ta loạng choạng lùi về phía sau, rồi nhanh chóng định thần lại, lao đến định bẻ ngoặt tay cậu về phía sau nhưng không thể. Cậu nhún người một cái rồi bật cao lên không trung, hệt như thiên nga vút bay lên cao. Đầu cậu ngẩng cao, cánh tay vươn về phía trước. Tiếng cười lanh lảnh vang lên. Chỉ cần được nhảy, cậu sẽ chẳng sợ gì nữa. Bên tai cậu không còn là tiếng vù vù của gió, không còn tiếng xào xạc của lá. Bên tai cậu là tiếng đàn du dương trầm bổng của anh, tiếng nhịp nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ hằn loang lổ những phím đàn phấn.

Và cậu bật khóc.

 

Posted in My Crush-ie is Black

[Oneshot | for #TWINSTOWER | Kuhn x Wei] 1 tiếng 40 phút

czjtp9evqamqx2w

Author: Trịnh Ánh

Pairing: KuhnWei (UP10TION Kuhn & Wei)

Category: PG

Summary: Lạnh lắm, đúng không?

 

Lại gió, lại mưa. Cứ như thế suốt từ chập tối mãi chẳng chịu ngớt.

Người ta mấy khi viết nhạc khi người ta thấy vui đâu, người ta chỉ có thể cắm cúi để cho ngòi bút sột soạt trên trang giấy trắng rồi lại vò nát nó đi, ấm ức đến phát khóc khi mà bản thân trở nên yếu ớt trước cơn gió đông thổi đến từ phía bên kia của cuộc đời.

Lạnh lắm, đúng không?

Cũng chẳng phải tự dưng cứ mỗi khi miêu tả cảnh buồn, các nhà văn lại đưa vào trang bản thảo một vài giọt mưa rơi. Mưa lây phây lất phất hay mưa rào rào ào ạt cũng vẫn cứ phải có đôi chút cơn mưa, một cơn mưa đi ngang qua cuộc đời nhân vật khiến cho người ta rùng mình vì lạnh giá. Không phải là vì người ta không còn cảnh nào khác gợi buồn hơn thế, càng không phải vì có mỗi một kiểu viết lách quanh quẩn lòng vòng mà đọc phần đầu đoán được phần sau.

Chỉ vì mình buồn mà ông trời cũng khóc, thì xét cho cùng cũng giống như làm một hạt bụi trôi trong không gian vĩnh hằng cũng được hưởng sái một chút ân cần xoa dịu, vẫn cứ khiến cho chính người viết ra những dòng ấy bớt đau đớn từ tận sâu cốt tủy. Trời đất đau khi thấy mình đau vì người, vẫn cứ hơn người ta cười mình trong phút giây thấy mình đau vì người.

Người đứng giữa trời, người nhỏ hơn trời biết bao nhiêu. Nhưng một cái nhếch mép quay đi của người thế mà lại đau hơn trời không buồn cho một cơn mưa.

Sungjun bước vào phòng, nhìn anh vẫn đang đăm đăm hướng về phía cửa sổ rồi lẳng lặng ngồi xuống, kéo túi hành lí của anh lại gần rồi bắt đầu sắp xếp lại. Gấp một cái áo cho gọn, vuốt một cái quần cho phẳng phiu, lấy thêm một cái áo khoác trong tủ, nhét vào trong chiếc túi lưới bên hông một vỉ thuốc cảm với một lọ dầu gió. Lúc nào cũng chỉn chu như thế, cẩn thận như thế.

Sooil nhìn Sungjun, cúi đầu thở dài.

‘Mấy giờ rồi em nhỉ?’

Kéo ống tay áo lên quá khuỷu tay, Sungjun xoa bóp cái gáy nhức mỏi rồi lắc đầu.

‘Một tiếng nữa mới có xe.’

Bà mất. Cả ngày Sooil cứ bần thần bồn chồn. Khóc không được, mà cười thì lại như mếu. Hôm nay sinh nhật Dongyeol, nhưng anh ra ngoài cả tối, đến một câu chúc mừng cũng không kịp nói với con. Anh cứ đi, dưới cơn mưa, mặc cho nước mưa thấm vào lớp áo dày. Điện thoại cả trăm cuộc gọi nhỡ, anh cũng chẳng buồn giải thích. Nhưng rồi Sungjun cũng có cách để con trai anh có một sinh nhật đáng nhớ thôi, anh nhìn thấy giấy gói quà xanh đỏ trong thùng rác đặt trong bếp, và con trai anh ôm một con gấu bông mới hân hoan sang nhà hàng xóm ngủ nhờ một đêm. Anh cũng nhìn thấy miếng bánh ngọt Sungjun để phần anh trong tủ lạnh.

Anh cũng nhìn thấy Sungjun cởi chiếc áo khoác dạ chỉ mặc khi nhà có khách ra để thay vào bộ đồ bông thường ngày rồi dọn dẹp lại phòng khách bị mấy đứa trẻ làm cho bề bộn.

Chẳng muốn nói gì, hay chẳng biết nói gì. Chỉ thấy rất nặng đè lên vai, chỉ thấy rất lạnh tuôn rơi trong lòng. Tự dưng mọi thứ cứ nghèn nghẹt, rồi lại cứ nhòa đi. Biết là rồi sẽ đến, nhưng một câu tạm biệt cũng không cất lên.

Đáng ra anh nên cảm thấy thanh thản. Bà đã ra đi mà không phải chịu bất cứ đau đớn nào. Mẹ nói bà ra đi với một nụ cười trên môi. Nhưng bà đã ra đi, cùng với hi vọng về lời hứa của đứa cháu trai.

‘Khi nào được nghỉ, cháu và Dongyeolie sẽ về.’

Lời hứa là một món nợ. Đến cuối cùng, vẫn không kịp trả.

Sooil day day thái dương, xoa xoa hai bàn tay rồi áp lên má Sungjun rồi gục đầu lên vai cậu. Anh vẫn không khóc được. Khóc, rồi lòng sẽ nhẹ tênh, anh không xứng đáng để được hưởng cái nhẹ nhõm ấy. Sungjun vòng tay ông lấy Sooil, tựa cằm lên vai anh, nhìn về phía cửa sổ, khẽ lẩm bẩm.

‘1 tiếng 40 phút đi xe thôi…’

Cậu chẳng ngại đường xa, cũng chẳng ngại mỏi mệt hay một tiếng bốn mươi phút đi đường ấy. Cậu uể oải đến mức không còn sức để mà thở dài, cuối cùng cũng chỉ ngại rồi một ngày mình không đủ sức làm chỗ dựa cho bất cứ ai ngoài mình nữa.

Mà có khi chính mình cũng chẳng dựa được vào mình.

Một tiếng bốn mươi phút đi xe, là một tiếng bốn mươi phút cuối cùng mà Sooil có thể giữ được vẻ kiên cường trên khuôn mặt mình. Anh sẽ chẳng khóc được đâu, cho đến khi thực sự nhận ra nỗi mất mát quá lớn hẵng còn khiến cho tâm trí mình choáng ngợp. Và anh sẽ khóc.

Một tiếng bốn mươi phút đi xe, là một tiếng bốn mươi phút cuối cùng mà Sungjun cho mình được phép nghĩ vẩn vơ rồi rơi nước mắt khi nghĩ đến việc rồi một ngày có người rời xa mình mà đi mãi, cho mình được phép gục vào vai anh mà chợp mắt sau một buổi tối chơi cùng bọn trẻ, hay thủ thỉ vài chuyện cỏn con. Cậu sẽ không được phép khóc, khi thực sự nhận ra mình đang ôm lấy bờ vai run rẩy của một người vừa nhận ra mình đã mất nhiều đến như thế nào.

Người khóc, thì cũng phải có người lặng yên để làm một điểm tựa chứ, cả hai cùng khóc thì phải làm sao đây?

‘Mấy giờ rồi em nhỉ?’

Sooil hỏi, giọng khàn khàn lơ đễnh. Sungjun lắng nghe tiếng mưa đập lên mái tôn, vỗ nhẹ lên bàn tay anh, gục đầu ngồi yên không cử động. Trong bóng tối căn phòng, người dựa vào vai anh đã thiu thiu ngủ. Chỉ còn tiếng ngáy khe khẽ nhọc nhằn, tiếng mưa và tiếng đêm.

Sungjun nghiến răng dùng sức đỡ anh nằm lên giường, rồi bọc anh vào trong chăn. Ngồi phịch xuống sàn, một tay vẫn xoa xoa cổ, một tay siết chặt lấy tay anh, Sungjun nhíu mày ngủ gục lên cạnh giường.

Chờ cho đến khi nghe thấy tiếng thở đều đều từ bên cạnh giường, Sooil ngồi dậy, run run đưa bàn tay chạm vào tóc Sungjun. Anh nhìn cậu, tim như hẫng một nhịp. Rồi cứ thế, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi. Ngoài kia, mưa vẫn đập lên mái tôn.

Lúc này, hai hàng lông mày Sungjun mới khẽ dãn ra.

 

Posted in nhảy lò cò.

Ngắn | Những bi kịch kiểu mẫu.

cus2jw9viaae_0d

Trời muốn mưa là mưa, muốn nắng thì lập tức nắng, ấy thế nên mới có cái cảnh cậu con trai vừa mới hí hửng chuẩn bị ra sân sau chơi bóng cùng bố nay lại tiu nghỉu nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài khung cửa sổ.

Mưa tí tách, mưa lác đác, mưa xiên xiên, mưa lộp độp, rồi mưa rào rào. Cậu con trai chán nản chống cằm phụng phịu với bố. Có mấy khi mà bố ở nhà đâu, bố cứ đi công tác suốt, không bận cái này thì lại bận cái kia, nói chung là bận đủ thứ, bố đi ra khỏi nhà lúc con còn chưa tỉnh giấc, đến tận tối mịt mới về chỉ kịp cùng con lùa vội bát cơm rồi lại đi ngay. Bố bảo bố phải đi thăm mẹ.

Ngày trước, từ cái hồi con trai còn chưa với tay tới mặt bàn gỗ kê trong phòng bếp, con trai đã chẳng mấy khi thấy mẹ ở nhà. Bố bảo mẹ sang bà ngoại, con trai cũng đòi sang bà ngoại, nhưng bố cứ nhất quyết không cho. Bố cứ bảo nhà bà xa lắm, xa như nhà bà ngoại cô bé quàng khăn đỏ trong truyện cổ tích mà bố hay đọc cho con nghe trước khi đi ngủ ấy, trên đường đi thể nào cũng có chó sói, bố phải đối phó với nó, mà bận đánh lại nó thì không thể bảo vệ con được, nên một mình bố đi thôi. Nhưng mà bác hàng xóm cứ bảo là mẹ bị ốm nên không về được. Thôi thì con cứ tin bố, bố thì có mói sai bao giờ đâu.

Cứ đến tối sau khi ăn cơm xong bố lại đi, con khệ nệ bắc ghế đứng rửa bát rồi ngồi học, thức khuya đến mấy cũng phải chờ bố về cho bằng được. Khi ấy bố sẽ bế con lên, chun chun mũi làm mặt hề chọc con cười vang, rồi dụi dụi đầu vào cái bụng tròn tròn của con, mắng con sao không chịu đi ngủ, nhưng mà bố mắng buồn cười lắm, cứ nhẹ nhẹ rồi lại buồn buồn. Rồi bố sẽ đọc truyện cho con nghe, con thiếp đi trong vòng tay bố, sáng dậy nhìn sang bên cạnh giường đã chẳng còn ai.

Cái nhịp điệu ấy cứ lặp đi lặp lại ru con vào giấc ngủ mơ màng mộng mị để rồi con nhận ra con chỉ có một mình bố mà thôi. Thế giới của con lớn lắm, là một người đàn ông cao cao gầy gầy tất tả chạy đi họp phụ huynh cho con. Thế giới của bố thì lại nhỏ hơn, vừa vặn một nhóc cao bây giờ đã có thể chạm tay tới mặt bàn trong phòng bếp.

Thế rồi bố không đi nữa. Bố ở nhà cả tối, đâm ra lại loanh quanh chẳng biết làm gì, bố bảo con để bố giúp con học bài, giúp thế nào mà cả lớp làm đúng chỉ mình con làm sai. Hôm nay bố hứa cùng con chơi bóng, ấy thế mà ông trời lại dở chứng, cứ thế mưa như trút nước suốt mấy tiếng đồng hồ.

Con này, hay là bố kể chuyện cho con nghe nhé. Bố ôm con vào lòng. Dù bây giờ con tự thấy mình lớn lắm rồi, nhưng con vẫn thích bố ôm. Bạn bè con nói rằng bố chúng nó chẳng ôm chúng nó đi ngủ bao giờ cả, nên con lại càng hãnh diện hơn, mặt cứ thế vênh lên song song với trời.

Con trèo vào lòng bố, nghịch nghịch cái cúc áo khoác cổ tay sắp bung ra, vẫn mặt nặng mày nhẹ. Nhưng con chợt nghĩ, nếu bố thấy con ỉu xìu lại tưởng con buồn bố thì sao, không được, không được, con buồn ông trời chứ không buồn bố đâu, nghĩ thế, con tươi tỉnh hẳn lên, đồng ý nghe bố kể chuyện.

Bố bảo hôm nọ bố đi đến một cái đám ma to, thế là gặp được bao nhiêu là họ hàng, có những người bố thậm chí còn ngẫm mãi không nhớ ra nổi là ai cả, nghĩ bụng người ở đâu ra mà lắm thế, mấy năm trời có khi chẳng giáp mặt nhau lấy một lần. Nhưng mà bố nhận ra cụ bà. Gọi là cụ nhưng mà vẫn trẻ vẫn khỏe lắm, con này, con có nhớ cụ bà tặng nhà mình một bình hoa thủy tiên không?

Con gật gù xoa xoa cằm nhớ đến bình thủy tinh đựng đầy nước to ơi là to trồng thứ cây gì mà xanh mướt màu mắt, đẹp lắm, ngày trước thì bày ở phòng khách, nhưng mà cụ mắng bố không biết chăm cây, để cây chết, phí của giời. Con gật đầu với bố.

Đấy, xong rồi giữa cái nhà tang lễ thành phố, cái chỗ mà ngày nào đi học về con cũng đi ngang qua ấy, cụ bà nhà mình lấy ra một vài củ to bằng củ hành tây, hướng dẫn cho một chú bảo vệ cách trồng hoa. Cụ còn bảo cả cái thành phố này chẳng ai kiếm được một chậu hoa thủy tiên đẹp như của cụ đâu, mà kể ra cũng đúng thôi, cụ được xếp vào hàng nghệ nhân cơ mà, mỗi lần cửa hàng hoa gần nhà cụ nhập giống hoa thủy tiên về, đều phải gọi cụ sang gọi là “kiểm hàng” trước mới được cơ.

Con gãi đầu gãi tai, bố ơi thế lúc đấy bố bảo gì với cụ ạ, con còn lạ gì tính bố, thấy việc gì không vừa mắt là bố nói ngay chẳng ngại ngần, mà con thì chưa thấy ai mở lớp dạy cách trồng hoa thủy tiên giữa nhà tang lễ bao giờ, nên hẳn là với bố đây cũng là một trong những chuyện không vừa mắt rồi.

Bố cười hì hì xoa đầu con, đấy chỉ có con trai là hiểu bố nhất thôi, đang lúc ấy chủ bảo vệ kia bảo ngộ nhỡ cây nó chết thì làm thế nào, bố bảo nếu cây nó chết thì chú cứ nhấc cả củ lên rồi rửa sạch sau đó gọt ra mà xào thịt bò thôi.

Nghe đến đây thì con không nhịn được cười nữa, cứ thế cười lăn lóc ra, bố nhìn con cười cũng thấy buồn cười, lao vào cù con, thế là con lại càng cười tợn, phải mãi một lúc sau mới ngừng lại được, con thở hổn hển vì mệt, dựa vào người bố, bố ơi bố kể chuyện nữa đi ạ.

Bố nghĩ ngợi một lúc, rồi kể chuyện cho con nghe.

Ngày trước có hai cô chú này sống xa nhau, chú thì đi nước ngoài, còn cô thì ở lại thành phố. Hai người thường nói chuyện điện thoại luôn, cốt là được nghe giọng nhau mà. Cái giọng nói nó hay lắm con ơi, nghe là biết ngay đang khỏe hay đang bệnh, đang vui hay đang buồn, thì đấy, lúc con khóc hay con bị nghẹt mũi con cũng có ngâm thơ được đâu.

Cô kể cho chú nghe về cuộc sống ở đây đã thay đổi nhiều đến thế nào, chiếc cầu vượt vừa được khởi công, rồi những hàng cây được trồng mới, cả vườn rau sạch trên tầng thượng một tòa chung cư nọ, hay là một ngôi trường tiểu học mới được xây lên, nhiều lắm, cô nhìn thành phố cựa mình mà vui thích, cô cứ kể cho chú nghe bằng giọng hào hứng.

Chú cũng chẳng kém cạnh, chú thao thao bất tuyệt về trời Tây, về những của ngon vật lạ, những thứ đặc sản mà chỉ ở bên đó mới có được, rồi người ta bên này ăn vận ra sao, đón năm mới như thế nào, chẳng những thế còn khoe rằng mình gặp được nhiều kiều bào ở đây lắm, mọi người sống với nhau hòa thuận vui tươi, đâm ra chú cũng vơi bớt nỗi nhớ nhà.

Nhưng con biết sao không?

Sau khi tắt điện thoại đi, chú lại vác kiện hàng lên vai, hùng hùng làm việc, nhìn lên đồng hộ nhận ra mình mới làm có tám giờ đồng hồ thôi, hẵng còn non nửa thời gian nữa, còn cô, cô đặt điện thoại xuống bàn rồi mò mẫm lần tìm cuốn sách chữ nổi trong bóng tối thành phố, thị lực của cô vốn đã kém từ khi chú còn chưa rời đi, cuối cùng thì mù hẳn, không nhìn thấy gì nữa.

Bóng tối thành phố thì dày, màn đêm sương giá tuyết rơi nơi xứ người cũng dày chẳng kém.

Con ngơ ngác nhìn bố, tự dưng thấy lòng nặng như đeo chì, con lại nghịch nghịch cái cúc áo cổ tay sắp rơi ra, khẽ thầm thì, tại sao cô chú lại nói dối nhau hả bố?

Bố cầm lấy bàn tay con, vuốt ve cái cổ tay tròn lẳn, thở dài.

Những ai còn đang sống luôn nói rằng, chết thì dễ lắm, sống được mới là khó, nên những kẻ vẫn còn sống là những kẻ đáng ngưỡng mộ nhất. Nhưng những người đã từng tìm đến cái chết ít nhất một lần lại cho rằng, à thì ra muốn chết cũng chẳng phải dễ dàng gì đâu, so với tìm cách để chết thì tìm cách để sống tiếp dĩ nhiên đơn giản hơn nhiều. Cách diễn đạt khác nhau thật đấy, nhưng đều muốn nhắc con một điều. Con trước tiên phải sống cái đã.

Cô chú thương nhau, và cô chú hiểu mình quan trọng với nhau, là động lực sống cho nhau, họ đều có nỗi khổ cho riêng mình rồi, nếu đột nhiên nỗi đau người này trở thành nỗi đau của người kia, thì làm sao có thể sống tiếp được đây.

Con nói xem, có đúng hay không?

Con ôm lấy bố, cố gắng vòng tay ôm bố thật chặt, lặng người đi.

Con nhìn về phía cửa sổ, trời vẫn cứ mưa. Ông trời cũng thật là…

Rồi con giật mình, nếu như ông trời có bố, chắc chắn bố của ông trời cũng sẽ khuyên ông ấy đừng trái tính trái nết như thế nữa, vậy là ông trời không có bố rồi. Đến ông trời mà còn không có bố, còn con ngồi đây, có một người bố ngồi kể chuyện cho con nghe vào một chiều mưa rả rích mãi chẳng ngừng, có bố bên cạnh, được nhìn thấy bố hằng ngày, biết rằng bố vẫn khỏe mạnh. Con đột nhiên thấy mình đang có thật nhiều.

Bố ôm con vào lòng, hôn lên tóc con, ôm và hôn thay cho cả phần của mẹ con nữa.

Bố và con thương nhau, và bố con mình hiểu rằng mình quan trọng với nhau, là động lực sống cho nhau, chúng ta đều có nỗi khổ cho riêng mình rồi, nếu đột nhiên nỗi đau của người này trở thành nỗi đau của người kia, thì làm sao có thể sống tiếp được đây.

Con nói xem, có đúng hay không?