Posted in April 6 ~ July 8, Red wine & Dark chocolate

[2shot] Văn phòng tổ chức cái chết

pianobeginner

Author: Trịnh Ánh

Pairing: HopeGa/YoonSeok, WooGyeol (UP10TION Wooshin x Kogyeol)

Category: PG

Summary: ‘Thật hả hê.’

Một thanh niên trẻ đi mua hàng tại siêu thị. Rất trẻ, rất mới mẻ, mặt búng ra sữa và chưa biết mùi đời là gì. Có thể anh ta bị ngạt mũi, hoặc gì đó tương tự thế, nhưng mong rằng anh ta sẽ không sụt sịt quá nhiều. Ai đó đã nói: khụt khịt mũi mãi như thế rồi sẽ bị viêm xoang. Quay trở lại với chuyện anh đi mua hàng tại siêu thị. Anh ta xếp những món đồ mình đã chọn lên bàn thanh toán. Dĩ nhiên cô gái trẻ tuổi thanh toán tiền cho anh ta. Nhưng cô cũng còn trẻ. Hình như trẻ hơn cả anh. Và cô để sót một món đồ. Cô đặt một hộp bánh chưa được thanh toán tiền vào trong giỏ, và rất có khả năng anh thanh niên biết điều này, nhưng còn trẻ mà, người trẻ hay cho rằng chỉ có mấy bà nội trợ quanh năm gắn bó keo sơn với bếp núc mới phải kiểm tra hóa đơn.

Anh ta đi qua cửa siêu thị và một tiếng động chói tai vang lên. Bảo vệ ùa tới. Anh buộc phải đưa túi đồ cho người ta kiểm tra trước ánh mắt của hàng trăm bà nội trợ nay đã rời ánh mắt khỏi hóa đơn bán lẻ. Người ta nhìn anh. Một vài cái bĩu môi. Đôi ba cái xì xào. Đâu đây mấy tiếng cười khúc khích chế giễu. Anh thanh niên thấy mạch máu não mình căng ra.

Một tuần sau, người ta phát hiện anh treo cổ tự tử trong nhà, một cái kết hết sức không có hậu sau một thời gian khóa trái cửa giam lỏng mình trong cái đế chế vững chãi là căn hộ nhỏ của một chung cư cũng nhỏ không kém cạnh tại một con phố nhỏ giữa một thành phố hình như có hơi quá lớn so với tâm hồn mong manh của anh ta.

Rất nhiều người lên án xã hội vì đã dồn nén một thanh niên trẻ vào bước đường cùng không lối thoát chỉ vì vài cái nhìn thiếu thiện cảm và mấy lời bóng gió bâng quơ, trong khi rõ ràng chàng trai trẻ chẳng làm gì sai và cậu ta chỉ đơn thuần đã không kiểm tra kĩ càng lại hóa đơn trước khi có ý định ra về và cô gái kia cũng quá cẩu thả và người ta chỉ xem cái tai, sờ cái vòi chứ không hề nhìn tổng thể sự to lớn choáng ngợp của một con voi.

Một số khác thì lại cho rằng, dư luận là một chuyện đấy, nhưng nếu như anh chàng đủ mạnh mẽ để mỉm cười và buông một câu bông đùa đúng chất thanh niên: ‘ôi dào ôi cô gái làm việc bán thời gian ơi, cô hại đời tôi rồi đây này, chịu trách nhiệm với tôi đi chứ’ thì có khi anh ta sẽ không chết và thậm chí có một cô người yêu vụng về cũng nên. Vụng về đáng yêu chết người, mà kể ra thì cũng chết người thật.

Thế là người ta vin vào lí do ấy để nhăn trán lắc đầu tỏ ra thương cảm cho những tâm hồn non nớt chưa từng chịu đả kích dù là nhỏ nhất, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cầm trên tay thì sợ vỡ mà đặt trong miệng thì sợ tan. Một thế hệ kì quặc hiện hình như một tập hợp những kẻ sẽ kiến tạo một xã hội mới mẻ nhưng bản lĩnh thì thấp ngang với mức thu nhập bình quân đầu người của cả nhà ông cụ bán vé số đầu ngõ. Áp lực lớn một chút, tìm đến cái chết. Mệt mỏi một chút, là lơ đễnh bất cẩn đến mức gây ra hiểu lầm tốt nhất không nên có.

Nhưng cũng có những người khác nữa lại khiến cho tất cả phải cảm động hơn khi đứng về phía cánh đàn ông và tìm đủ mọi cách tròng thòng lọng vào cái cổ mảnh dẻ của cô gái trẻ làm việc bán thời gian trong siêu thị. ‘Không phải chính cô ta đã gián tiếp giết người đó sao? Tại sao cô ta không giải thích ngay lúc đó chứ? Cô ta nghĩ mình có tư cách tiếp tục làm việc sau khi cậu ấy qua đời à? Dơ bẩn!’

Thế là câu chuyện được tổ lái rất lụa sang vấn đề nhân cách đạo đức và thế giới quan duy vật duy hình rồi mối quan hệ đàng trong đàng ngoài miền ngược miền xuôi, giữa dân thành thị và dân tỉnh lẻ, nông thôn đang được đô thị hóa cũng xin một vé góp vui, giữa hội những người thích ăn nước mắm nhĩ và những người quanh năm chỉ tôn thờ xì dầu, giữa những người nhìn thấy mặt trời trước năm 90 và những đứa trẻ ra đời sau thời kì tự dưng bị lấy ra làm mốc để đo xem ‘thế hệ vô ý vô tứ đổ đốn chán chường’ được bắt đầu từ đâu và kéo dài bao lâu.

Mọi thứ chỉ kết thúc khi cô gái cũng quyết định tìm đến cái chết để giải thoát tất cả mọi thứ dù rằng cũng chẳng chứng minh được gì nhiều nhặn ngoại trừ việc trở thành một cô gái thế kỉ mới có sức mạnh tinh thần yếu như sên. Trần nhà cô hơi thấp, nhưng tường thì dày dặn cứng cáp tuân theo đúng quy chuẩn thế nào là một bức tường ‘kiểu mẫu’. Cô gái đập đầu vào tường cho đến chết.

Có rất nhiều lí do để người ta hoài nghi về việc cắn lưỡi tự tử và đập đầu chết. Liệu có thực sự làm được hay không, vì cụng đầu vào tường thôi đã đủ để đau điếng mà ngẩn ngơ như người mất hồn cả ngày giời thì động cơ nào có thể thúc đẩy người ta tiến tới cái chết theo phương thức màu nhiệm như thế? Nếu như hàng ngày mỗi lần ra đường lại nhận được những cái liếc xéo từ cánh đàn ông con trai và những câu đay nghiến xuất phát từ miệng họ, những người luôn vạch ra ranh giới giữa mình, bọn mặc váy và phụ nữ nhưng lại thể hiện những gì xấu xa tiểu nhân nhất trước mặt đồng loại, thì có thể người ta có đủ động lực để phang đầu vào tường cật lực mà chết.

Điều này chứng tỏ một điều rằng một khi con người đã muốn thì không có gì là không thể thành công. Cho nên chỉ riêng việc có muốn hay không đã vô cùng quan trọng. Muốn, và cố gắng đủ để biến mong muốn thành sự thực, đó chính là cách mà thế giới này hoạt động.

Nhưng mọi chuyện tốt hơn hết nên kịch tính hơn một chút, vì sao ấy à? Vì cuộc sống quá nhàm tẻ và chúng ta luôn thích chìm đắm vào các thuyết âm mưu chứ còn sao nữa. Một câu hỏi nhỏ được viết lên một tấm bìa các tông nhỏ và gửi thẳng đến sở cảnh sát vẫn khiến cho người ta không thể ngừng bàng hoàng.

‘Nếu như ngay từ đầu món đồ kia vốn không có trong giỏ đồ thì sao?’

Tức là không có việc quên không kiểm tra hóa đơn, cũng không hề có việc bất cẩn mà quên không thanh toán tiền cho món đồ khách đã chọn. Ngay từ đầu đã không tồn tại món đồ đó, người thanh niên giật mình nên chẳng thể đùa cợt về nó, còn cô gái trẻ làm việc bán thời gian thì chẳng làm gì không đúng để mà phải nhận lỗi về mình. Hợp lí, hết sức hợp lí. Ai đã nhét một món hàng chưa được thanh toán vào trong giỏ đồ, ai? Chẳng ai biết cả. Trong lúc người này cắn người kia, người này treo cổ lên xà nhà người kia đập đầu vào tường như búa đóng đinh cỡ lớn, thì kẻ thủ ác đã lẩn vào trong bóng tối.

Dư luận, vâng lại là dư luận, cố hết sức xoa dịu chính mình bằng cách tin rằng đó là hành động của một đứa bé nào đó, hân hoan khi chọn được một món đồ xinh xắn vừa ý mình đến mức đặt nhầm giỏ hàng. Hoặc ai đó đánh rơi, hoặc bất cứ một sự cố hi hữu nào đó. Hai mạng người, nên họ không thể gồng gánh trách nhiệm trước sự sống đã tắt lịm của họ, họ cần phải cầu cứu, phải mượn một lí do tạm bợ nào đó để lấp liếm tất cả mọi thứ. Và họ lại tặc lưỡi, sao giới trẻ ngày nay yếu ớt đến thế. Và mọi chuyện lại quay về xuất phát điểm ban đầu của nó.

.

Hoseok cảm thấy công việc của mình sao mà diệu kì đến thế. Một văn phòng tổ chức cái chết. Cái chết, một sự kiện tốt đẹp và cần được người ta kính cẩn nghiêng đầu để nói về nó, để tạo ra nó, một phần của quá trình lọc và đào thải người để xây dựng một thế giới đẹp đẽ hơn, cũng rộng rãi hơn thế.

Anh nhận những đơn đặt hàng, và đồng ý với những nhân vật khơi gợi trong sâu thẳm trái tim anh niềm hứng thú mới mẻ. Những cái xác còn tươi, những linh hồn còn non trẻ, bán mình cho quỷ dữ hoặc tiếp tay cho tội ác không ngừng tiếp diễn, rơi vào vòng lặp vô hạn của cái gọi là đám đông câm lặng. Anh đã thực sự khiến cho họ câm hẳn, theo một cách thức mà anh tự cho là chuyên nghiệp vô cùng.

Anh hiếm khi nào tự đặt hàng với mình. Nghĩ đi nghĩ lại, hình như chẳng có mấy người khiến cho anh không muốn chấp nhận sự tồn tại cả về mặt thể xác lẫn tinh thần đến mức độ phải loại bỏ người đó. Đặt hàng nên là công việc của khách hàng, những người may mắn được sinh ra trong thời đại dịch vụ phát triển như vũ bão này, có thể đặt mua tất cả những thứ mà mình muốn mua, được giới thiệu về mọi mặt hàng mà mình có nhu cầu, được phục vụ tận tình giống hệt như những Thượng đế. Kể ra họ cũng không biết rõ lắm Thượng đế là ai và ông ta được nhận những ưu tiên gì, nhưng họ thấy mát lòng mát dạ là được.

Anh không trực tiếp giết người. Giống như văn phòng tổ chức đám cưới ấy, họ cũng có nhất thiết phải cưới đâu, họ chỉ tổ chức thôi. Hoseok tự thấy rằng mình còn có một niềm tự hào khác nữa, khi mà anh luôn nghĩ ra tối thiểu mười cách để có thể giết một người, một vụ tai nạn nho nhỏ mà tất cả mọi chứng cứ đều khẳng định nó là một vụ tai nạn và nó chẳng can dự gì đến cuộc đời anh cả. Hoặc để kẻ đó tự tay giết mình. Anh thấy mình không ngại để đứng bên ngoài việc người đó chọn cách hủy hoại bản thân. Chẳng một ai bắt ép kẻ đó phải phá hỏng chính mình. Đó là một sự lựa chọn trong vô số những sự lựa chọn.

Cho phép được chết là một hành động mang tính nhân đạo rất lớn, Hoseok luôn nghĩ thế. Anh không có cái khoái cảm đứng trên cơ kẻ khác để rồi định đoạt xem kẻ đó nên sống hay nên chết, không, anh không phải Sangwoo và những nhân vật mà người ta phó thác cho anh bày trí một cái chết ngon lành cành đào cũng không nuôi dưỡng trong tim một tình yêu thuần khiết giống như Yoonbum (*).  Không, không phải đao phủ nào cũng có một mơ ước từ thuở ấu thơ là can dự vào việc giết chóc để phục vụ nhà nước. Anh làm nó, như một loại nhiệm vụ mà anh tự đặt ra cho mình, và để nhớ về anh ấy, nhớ về Min Yoongi.

.

Văn phòng khuất sâu trong một con ngõ cụt tồi tàn mà tất cả những gì anh có thể nhìn thấy từ tầng dưới là bức tường xi măng cao ba mét rưỡi ngăn cách giữa khu nhà ở và khu vực luyện tập của quân đội có vũ trang, còn đứng từ tầng trên sẽ nhìn thấy chiếc lưới lớn được giăng ra phía bên trên sân bóng đá, cũng thuộc sự quản lí của quân đội. Thật thú vị, này các anh chấp pháp, tôi là một kẻ giết người, và tôi sống ngay trước mặt các anh, hàng năm đều đóng thuế đầy đủ, một tuần đến bệnh viện thăm nom các bệnh nhân ung thư, tra danh sách ghi chú để tìm đến nhà rất nhiều bệnh nhân sống thực vật chỉ để ngồi bên cạnh họ hàng giờ, tôi dọn dẹp sân sau của một trường tiểu học, quét tước sạch sẽ sân trước của nhà thờ, tôi quyên góp tiền cho quỹ khuyến học, tôi rong ruổi đi tình nguyện khắp nơi. Và khi tôi đang mỉm cười đứng trước mặt các anh mỗi lần tôi sang thăm thú và mang cho các anh vài món ăn ngon, thì kẻ tôi phải giết đang tự giết mình.

Người giết người, chẳng phải đó là cách mà người đã làm với Yoongi hay sao? Chúng vẻ rất vui khi là kẻ nắm quyền quyết định cuộc chơi, nhưng lại tỏ ra yếu ớt cực hạn ngay khi nhận ra mình đang bị rỉa thịt ngay khi còn đang sống.

Yoongi chết ngay khi anh ấy chưa kịp sống.

Anh ấy chưa sống hết thời kì tươi đẹp nhất trong cuộc đời mình, nên tính ra anh vẫn chưa sống.

.

Một người không thể giao tiếp bằng mắt cũng từ chối liên hệ với loài người bằng những giao tiếp không lời. Một người không quan tâm đến bất cứ ai, nhìn người như nhìn đồ vật. Một người lặp lại câu hỏi khi được yêu cầu hãy trả lời. Một kẻ ở thời điểm là một đứa trẻ đã chẳng biết chơi đồ chơi, chỉ biết ném chúng đi, chẳng biết sợ sệt là gì. Yoongi, người có thể nhìn chăm chú hàng giờ liền vào một cái khuy áo như thế bị thôi miên. Anh thích nhìn quạt trần xoay, thích vươn mình về phía có ánh sáng đèn điện, đến cử chỉ tay chân cũng dập khuôn, máy móc.

Người lớn nhận ra Yoongi rất giỏi ngay từ khi chỉ mới là một đứa trẻ. Khả năng ngôn ngữ của vượt quá so với độ tuổi, từng được công nhận là ‘thiên tài’, thậm chí đến giờ Hoseok vẫn luôn cảm phục vốn từ vựng mà Yoongi có được. Ham thích với những con chữ, đọc vô số, cảm nhận vô số, nhưng chẳng thể nói với ai, càng không thể diễn tả chúng. Liên kết giữa Yoongi và người cứ thế đứt đoạn.

Yoongi ghét loài người, ghét những thằng người quanh anh. Chúng và anh rõ ràng không cùng một đẳng cấp, nhưng chúng lại dám lấy tiêu chuẩn của mình để mà xét đoán anh, lợi dụng anh. Anh là một thiên tài, một kẻ phản xã hội hoàn hảo, rơi rụng gần hết tất cả những kĩ năng để hòa nhập với con người, và chúng nói anh thật thảm hại. Chúng cười cợt anh. Chúng nhạo báng anh. Chúng nói thật buồn cười khi tỏ ra mình biết mọi thứ, hành động thua một đứa trẻ và chơi những giai điệu ngớ ngẩn. Và Hoseok đã đưa chúng xuống mồ. Từng đứa một trong số chúng. Thật hả hê.

Đời này thiếu gì kẻ giống chúng, anh đã nghĩ thế khi nhìn Yoongi ngồi một mình chơi đàn trong đêm tối, chạm tay lên từng phím đàn mà chẳng cần nhìn chúng, cũng không cần đến bản nhạc. Âm nhạc chảy trong huyết quản anh. Những kẻ khác lăng mạ anh, đều phải chết.

.

Một thanh niên đã đến văn phòng của anh. Trẻ trung, mạnh mẽ. Một vẻ dịu dàng của một người đã có thói quen chăm sóc cho người khác. Anh nhìn tên người đã lên lịch hẹn gặp mình hôm nay.

Go Minsoo. Một cái tên rất đẹp cho một buổi chiều như thế này, khi mà trong văn phòng có trà để mời khách, tầng trên tầng dưới đã được anh cất công bỏ cả một buổi sáng không có lịch hẹn gặp để lau chùi sạch sẽ, và hình như Yoongi đang làm một mẻ bánh mới, thơm phức, Hoseok nghĩ thầm.

Chàng trai ngồi xuống ghế đối diện với anh, khẽ mỉm cười giấu đi những vằn máu hoen lên trong đáy mắt, một đôi mắt nhọc mệt của những đêm không ngủ.

Tôi đến đây để yêu cầu anh giết một người. Go Minsoo nói bằng giọng khỏe khoắn khiến cho anh có đôi chút ngạc nhiên nhưng rồi anh chóng lấy lại tinh thần, anh đẩy tách trà nóng về phía cậu, xoa xoa hai tay vào nhau.

Tôi biết, trà và bánh ở chỗ chúng tôi không ngon đến mức khiến cậu lặn lội tới đây đâu. Và anh thấy chàng trai bật cười, đặt lên mặt bàn một tập tài liệu. Khá dày dặn, anh nghĩ. Anh thích những người luôn chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho một cuộc vui. Dù kể ra thì ngồi đây ăn bánh uống trà cũng không tính là vui cho lắm.

Cậu không muốn hỏi tại sao ở đây chỉ có một mình tôi, nhưng tôi lại dùng từ chúng tôi à? Anh lên tiếng. Minsoo lại cười. Có một người đàn ông đang đứng trong bếp ở tầng dưới. Tôi đã chào anh ấy. Hoseok cảm thấy rất hài lòng. Một người giỏi quan sát thậm chí lại còn lễ phép thì luôn đáng yêu.

Hoseok nhấp một ngụm trà trong lúc giở tập tài liệu ra xem. Phần lớn đều là ảnh chụp màn hình, một vài bức ảnh, đôi ba dòng bình luận, và một chiếc đĩa, có vẻ như nội dung của nó rất đáng để xem, dựa trên những gì anh nhìn thấy.

Một video mừng Giáng sinh được quay bằng điện thoại, anh nhận ra hai nhân vật xuất hiện trong video, một cô ca sĩ nhỏ tuổi tương đối tiếng tăm, và một ca sĩ nam. Người ta cáo buộc rằng chàng ca sĩ kia đã chạm mu bàn tay vào ngực của cô bạn đồng nghiệp đang đứng bên cạnh, trong khi rõ ràng anh chàng chỉ giơ tay ra để ra hiệu cho cô bé đừng lùi lại phía sau. Thậm chí còn có cả một bản phân tích hình ảnh với những khẳng định chắc chắn rằng bàn tay của chàng trai không hề chạm vào ngực cô bé kia đến từ phía phòng pháp chứng của cục cảnh sát, nhưng người ta vẫn cứ ngoạc mồm kêu gào đòi lại công lý (vốn không hề mất) cho cô bé kia.

Người ta nói rằng chàng trai không tôn trọng cô ấy, và người hâm mộ của chàng trai cũng sai quá sai khi tìm mọi cách bênh vực anh. Một vài người hâm mộ của anh chàng đã buông một vài câu khiến mọi thứ đi khá xa, như là ‘cô ta làm gì có ngực để mà chạm’ hay ‘đứng thế kia là mời anh xơi còn gì’ khiến anh thấy rất chướng tai gai mắt.

Nhưng mà người hâm mộ của cô bé kia thì lại đông hơn rất nhiều. Hay có thể nói là rất đông, vô cùng đông, cực kì đông, và chính họ cũng tự khẳng định luôn là mình rất đông và chẳng một loại công lý hay sự thật nào có thể trở thành chân lý mà không có sự quyết định của mình. Họ đông, nên lời họ nói mới là đúng đắn. Đấy, chỉ trong có mấy từ đơn giản hợp thành một câu ghép thế thôi nhưng lại đẩy lùi sự tiến hóa của con người xuống cả triệu năm, trở về với thị tộc mẫu hệ của cả một thời kì ăn lông ở lỗ.

Họ bảo Wooseok giờ đã nổi tiếng rồi đấy, như một thằng biến thái, họ nói cậu ấy là một kẻ thất bại. Họ nói cậu ấy nên chết đi, nói rằng hãy chặt đầu cậu ấy đi. Trong khi cậu ấy không làm gì sai. Hoseok thấy khóe miệng mình giật giật còn mạch máu trong người thì căng ra.

Anh cần bao nhiêu cho vụ này? Go Minsoo lên tiếng.

Hoseok nhìn thẳng vào mắt chàng trai trẻ, rồi hướng về phía sau chàng trai. Yoongi đang lưỡng lự đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một khay bánh, nhìn chằm chằm tấm lưng chàng trai ngồi đối diện Hoseok.

Hoseok mỉm cười tiến đến đỡ lấy khay bánh, vỗ nhẹ vào vai Yoongi rồi thì thầm cảm ơn. Đến lúc quay lại bàn làm việc, Hoseok mới cất lời.

Thi thoảng nếu như tôi thích, tôi sẽ không lấy tiền công.

.

Hoseok nhìn một cái tên xuất hiện sau nhiều lần tìm kiếm trên trang chủ và nhận ra rằng chủ tài khoản ấy không bao giờ có thể cùng anh hòa mạng được nữa. Thật hả hê. Quả thật là vô cùng hả hê.

Cuối cùng thì có người cũng đã hiểu cái cảm giác bị tất cả hiểu lầm, không thể minh oan cho chính mình. Yoongi đề nghị anh gửi đến sở cảnh sát một thông điệp nho nhỏ, và anh rất thích ý tưởng táo bạo này. Cảnh sát sẽ nhớ về nó, mãi mãi nhớ về nó, nhưng không thể tìm ra sự thật bị giấu kín phía sau. Minsoo nhắn với anh rằng Wooseok đã mỉm cười trở lại. Những người tên Seok đều rất mạnh mẽ. Và anh rất hoan nghênh Wooseok đến thăm văn phòng của anh, với tư cách là bạn của Minsoo chứ không liên quan đến giao dịch mà anh và người yêu lớn của cậu ấy đã thực hiện. Một chuyến dã ngoại, với trà và bánh, không tồi.

Anh nhìn ra phố từ khung cửa sổ trên tầng. Từ phía bên kia đường, một người đang tiến tới căn hộ của anh.

___________________________

*Chú thích:

Sangwoo và Yoonbum là hai nhân vật chính trong bộ truyện tranh ‘Killing Stalking’ giành giải nhất 2nd World Comics Contest. Yoonbum, một thanh niên gầy gò ít nói crush anh chàng đẹp trai nổi tiếng nhất trường, Sangwoo. Một ngày, khi tình cảm dành cho Sangwoo đã lớn đến mức không thể che giấu, Yoonbum đã quyết định lẻn vào trong nhà Sangwoo. Nhưng người mà cậu thấy trong nhà hoàn toàn không phải Sangwoo mà cậu nghĩ rằng mình thầm yêu. Đây là link của bộ truyện: http://www.lezhin.com/en/comic/killingstalking

Advertisements

Author:

Trịnh Ánh. 16&. Hanoian.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s