Posted in Red wine & Dark chocolate

[Oneshot] Lagom

12928238_1579386975713002_582066334452675487_n

Author: Trịnh Ánh

Pairing: WooGyeol (UP10TION Wooshin x Kogyeol)

Category: PG

Summary: ‘Lagom. Hạnh phúc là vừa đủ.’

Bản dịch của Chuyện:

“- Nếu ai từng nghiên cứu về Thụy Điển, thì chắc chắn sẽ biết Lagom. Đây chính là bí quyết khiến Thụy Điển lúc nào cũng lọt top Những quốc gia hạnh phúc nhất.
– Bí quyết đó là ”Vừa đủ” – Cái gì cũng vừa đủ. Ăn vừa đủ, nói vừa đủ, yêu vừa đủ, kiếm tiền vừa đủ…
Lagom là một tính từ chỉ sự vừa phải – không quá nhiều, cũng không quá ít. Đây là kim chỉ nam cho người Thụy Điển trong tất cả các trường hợp, từ lối sống, ứng xử cho tới ẩm thực. Chung quy là cái gì cũng phải vừa đủ, thích hợp, cân bằng. 
– Cho nên người Thụy Điển không quá giàu, nhưng lúc nào cũng hạnh phúc. Họ ít tranh cãi, bởi họ nói không quá nhiều. Họ ít bị bệnh vặt, bởi họ không ăn thừa mứa. 
– ”Ít hơn” để được ” nhiều hơn” – đó chính là bí quyết của hạnh phúc.”

Tôi vẫn còn nhớ đó là một buổi chiều đầu tháng Tám, rất nhiều nắng tràn ngập trong lòng khi tôi xuống xe buýt và ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Thường thì tôi không thích nắng, cũng không muốn chen chân lên xe buýt hay ngẩng đầu nhìn lên phía trên. Có quá nhiều thứ kéo tôi gục đầu nhìn xuống đất, và tất cả những gì mà tôi làm trong suốt nhiều năm qua chỉ là thẫn thờ nhìn xuống những viên gạch dưới chân mình. Thực ra, có rất nhiều thứ ở phía dưới mà chúng ta hay bỏ qua. Người ta có thể nhìn ngắm bầu trời tháng Tám hàng giờ liền không thấy mệt mỏi, nhưng sẽ chẳng có mấy người tìm cách ghi nhớ hoa văn bên trên một viên gạch lát sàn.

Cuối cùng thì tôi đã nhìn bầu trời lần đầu tiên trong đời, sau khi được tái sinh.

 

.

 

Ánh nắng đã từng khiến tôi cảm thấy e dè nay đang nhảy nhót trên vai tôi. Chúng chảy tràn xuống ngực áo và rồi kết thành những bông hoa nắng muôn hình vạn trạng trên những viên đá men lát đường. Cơn đau nhức cứ thế tiêu tan, và tôi nhận ra giờ đây tôi đang sống.

Thật tuyệt khi bạn đang sống và bạn nhận biết được điều ấy.

Chúng ta thường hay vui vẻ vào ban ngày, chạy nhảy khắp nơi để đuổi theo một cánh bươm bướm, hay đùa nghịch với một con sóc nhỏ ở bìa rừng, nhưng vào ban đêm, chúng ta lại nghĩ về lí do trái đất quay, vì sao mình được sinh ra, hay thậm chí thế giới mình đang sống liệu có phải chỉ là một giấc mơ hay không. Tôi cũng từng như thế, khi còn học cấp hai, những năm tháng ấy giờ nghĩ lại mới thấy thật xa xôi. Khi ấy tôi đã từng tự vỗ về chính mình vào những giấc ngủ chập chờn, chỉ có bằng cách ấy mới có thể kéo mình dứt ra khỏi triền miên suy nghĩ. Chẳng biết vì cớ gì mà tôi cứ phân vân căn vặn bản thân mình không ngừng chỉ để biết chính xác mình có đang sống trên đời hay không.

Thỉnh thoảng, tôi tưởng tượng mình mở cánh cửa phòng ngủ và bước ra ngoài, lớn tiếng gọi nhưng chẳng có ai đáp lại, và tôi nhận ra mình chỉ còn có một mình. Không nơi nương tựa, không người thân thích. Chỉ có một mình tôi đuổi bắt với cái bóng của mình, sống một mình trong căn nhà trống hoác, đi một mình giữa những kệ đầy bánh mì thơm phức mà không phải tranh giành cùng ai như thường lệ. Tôi thường ghét việc phải đứng xếp hàng, đứng đằng sau một người phụ nữ đẫy đà cứ ục ịch di chuyển từng chút một, hay đứng phía trước một đứa bé cứ không ngừng tìm cách thử nhai tóc tôi, ấy thế nhưng giờ đây chỉ cần nghĩ đến việc sẽ không còn phải xếp hàng nữa, tôi lại thấy rùng mình. Tôi sẽ nhớ người phụ nữ kia lắm dù rằng tôi không biết cô ấy là ai, và cả đứa trẻ kia nữa, dù rằng bây giờ nó đã lớn đến mức không thể để mẹ bế trên tay được nữa, và nó sẽ đi đến một nơi xa xôi hơn để ăn những thứ ngon lành hơn bánh mì.

Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ có một ngày nào đó tôi không còn cơ hội để thực hiện những thói quen lặt vặt hàng ngày nữa, tôi lại cảm thấy có vẻ như việc đứng xếp hàng chưa hẳn đã tệ như mình nghĩ.

Tôi yêu thích việc tìm một chỗ đứng trong gian hàng nhỏ, chọn lấy một ổ bánh mình thích rồi đứng phía sau người phụ nữ ngày nào cũng phải mua một ổ bánh mì kia. Thậm chí tôi còn lặng lẽ ghi nhớ chị ấy mặc váy liền hoa hay váy đen, chị có đi đôi giày vải mà mũi giày đã sờn rách ấy nữa không, và cái túi giả da của chị có phải lúc nào cũng căng phồng lên hay không. Đứa trẻ ngày nào cũng phải túm lấy tóc tôi ít nhất một lần kia nữa, tôi có thể hình dung ra mỗi lần gặp lại nhau, tay của đứa trẻ ấy lại lớn hơn một chút xíu xiu. Những tiếng bi bô cũng ngày một tròn vành rõ tiếng hơn.

Một ngày nào đó nhất định tôi sẽ mời người phụ nữ ấy một tách trà chiều, hay thử trả tiền cho ổ bánh mà mẹ đứa trẻ kia mua. Tôi nhất định phải cảm ơn họ vì đã góp mặt vào một phần thói quen mỗi ngày của tôi, và được gặp gỡ họ chính là động lực của tôi. ‘Cố gắng lên, đi hết con phố này là mình sẽ được gặp họ, mình sẽ mua được bánh!’, tôi thậm chí còn tự nhắc nhở mình nhiều lần như thế.

Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc, khi biết rằng mình vẫn đang sống để mỗi ngày có thể gặp gỡ những khuôn mặt đã dần trở nên thân quen với mình. Tôi hạnh phúc ngay khi tôi đang bước đi trên đường, thực hiện một lịch trình khác với mọi ngày chỉ vì đột nhiên mình cảm thấy muốn làm như thế.

Lagom.

Hạnh phúc là vừa đủ.

Mỗi buổi sáng thức giấc, tôi đều có thể đi loanh quanh trong nhà một vài vòng cho đến khi tỉnh ngủ hẳn. Sau đó tôi sẽ tiến đến trước tủ lạnh, lấy sữa và bánh bích quy rồi bắt đầu ăn sáng. Tắm gội, rồi thay quần áo, tôi đi xuống đường, kể cả nắng hay mưa cũng sẽ mang theo một chiếc ô nhỏ, đi bộ qua ba con phố để xếp hàng mua bánh mì. Đi bộ đến thư viện đọc sách, hay đi bộ đến tòa soạn nộp bản thảo, thi thoảng tôi còn nhận được tiền nhuận bút cho những truyện ngắn tôi đăng lên báo, hay nhận được thư từ bạn đọc. Tôi có thể ngồi vẽ tranh công viên, cho chim bồ câu ăn ngoài quảng trường, giúp một người phụ nữ xách đồ nặng đi lên dốc, dìu một bà cụ chống gậy đi qua đường. Tôi cũng có thể vào một quán cà phê nào đó trên đường đi, viết lách một chút trong khi nhâm nhi một tách nóng hổi và thưởng thức nhạc jazz, hay thậm chí nếu viết hăng say quá, tôi có thể ngồi trong quán và gặm nhấm ổ bánh mì tôi mua lúc sáng. Buổi chiều của tôi thường dành cho những cây hoa hồng ngoài vườn, hay những tách trà bên nhà hàng xóm. Một viên đường nhỏ, và một chiếc tách sứ xinh xắn với hoa văn trang nhã. Cuối ngày, tôi có thể mua hoa quả, rồi bắt xe về nhà. Chúng tôi yêu những khi cùng nhau ăn tối như thế, yêu cả những lúc ngồi ăn hoa quả sau bữa cơm, và hàn huyên tâm sự. Cuối cùng tôi lại ngồi trên tàu điện ngầm để quay về nhà mình, trong đầu nghĩ vẩn vơ ý tưởng cho tác phẩm mới.

Tôi có thể làm ngần ấy việc, trong thong thả và thư thái. Tôi đã từng có một cuộc sống khác như thế rất nhiều, trước khi tôi được sinh ra thêm lần nữa.

Một ngày của tôi đã từng bắt đầu bằng tiếng kêu réo rắt không ngừng nghỉ của ba cái đồng hồ báo thức, rồi một hàng dài đầy những người đứng xếp hàng mua bánh mì, cùng với một hàng dài khác những người chờ mua vé tàu điện ngầm buổi sáng, cùng một đống người – tôi nói không ngoa đâu, thực sự là một đống người – chèn ép nhau đến mức sẵn sàng đè bẹp nhau bên trong cái toa tàu bé tí tẹo. Tôi cũng hiểu thế nào là hộc tốc chạy đến cơ quan vào một buổi sáng không đẹp trời cho lắm, mồ hôi vã ra như tắm, đến cả nụ cười cũng méo xệch thất tha thất thểu đi về phía bàn làm việc, và bắt đầu lạch cạch gõ công văn chứng từ, nhập mấy chục trang số liệu, chạy từ địa điểm khai thuế này đến cơ quan văn phòng khác, làm những công việc chưa từng là mơ ước của tôi, trong khi trong đầu vẫn nghĩ đến một ý tưởng vô tình lóe lên khi tôi nhìn ngắm cái đuôi con mèo nhà hàng xóm lúc sáng. Tôi cũng đã từng cố gắng ăn trưa thật nhanh trong một nhà hàng chán ốm ngay gần công ty, mắt thì dán chặt vào một tờ báo kinh tế, cố gắng phớt lờ đi tiếng chuông điện thoại cùng những tiếng la ó chửi bới một nay tại sao nước súp mặn hơn mọi hôm, hay vì sao hôm nay dưa muối không đủ chua giống mọi bận… Tôi cũng từng đi chạy bàn kiếm thêm vào buổi tối tại một quán rượu ven sông, cũng đã bị khách nôn mửa vào đầy quần áo, hay giẫm vào chân, va vào người. Tôi đã từng phải tắt nguồn điện thoại vì không muốn nghe bố hối thúc gọi về ăn cơm tối vì suốt cả tháng tôi không buồn về nhà.

Tôi cũng đã từng ngồi khóc một mình ở dưới gầm cầu thang, ôm khư khư con mèo nhà hàng xóm trong lòng và thầm mong hôm nay chủ của nó gọi về muộn hơn mọi khi. Rồi lúc con mèo đã lỉnh về nhà, tôi bắt đầu sụt sịt tìm kiếm cuốn sổ tay nhét sâu bên trong ba lô và hí hoáy ghi chép lại những gì diễn ra trong ngày bằng thứ sức mạnh không gì cản nổi, bừng bừng quyết tâm trở thành một tiểu thuyết gia đại tài trong tương lai không xa.

Đã từng có những lúc tôi sống trong mệt mỏi như thế. Khi mà tôi không hào hứng ngẩng cổ nhìn lên bầu trời trong xanh, và ủ rũ tìm kiếm vẻ đẹp của những viên gạch lát đường.

Trái đất vẫn tiếp tục quay, tôi thì đã được sinh ra vào một ngày nào đó theo ý muốn của ông trời, và vẫn sẽ tiếp tục sống cuộc đời của tôi thêm khá nhiều năm nữa, dù cho tôi có muốn hay không, nhưng có lẽ tôi không dám đổi nó để lấy cuộc đời của bất cứ ai khác, một cuộc đời là đủ lắm rồi.

 

.

 

Tôi được sinh ra hai lần, một lần là vào ngày mẹ tôi qua đời, một lần khác là vào thời khắc khi tôi suýt chút nữa mạng sống của mình cũng không giữ nổi. Tôi trân trọng lần thứ hai mình được sinh ra, vì tôi thừa hiểu một điều rằng, sẽ không bao giờ còn may mắn lớn như thế dành cho mình nữa.

Tôi sinh ra trong một gia đình không khá giả, còn chưa bao giờ được nhìn mặt mẹ mình. Tôi đã từng ấm ức vì mình không có mẹ, cũng không có anh chị em, cho đến khi thấy bố tôi lặng lẽ khóc vì không thể cho tôi một gia đình ‘đầy đủ’ hơn. Tôi không thông minh sáng dạ nhưng cũng không đến mức kém cỏi, cũng chẳng có lấy một chút ý chí chiến đấu nào, chẳng ham thích đi xa nhà thay đổi không khí. Cứ như vậy lớn lên, học hành bình thường, gia thế bình thường, có được một cuộc sống bình thường, với một ước mơ giản dị là được viết lách, nếu được thì thi thoảng cũng nên có cơ hội đi đâu đó dăm ba ngày để tích lũy kinh nghiệm làm văn. May mắn là do chính mình tạo ra, tôi không nhớ mình đã làm gì để mà có được cơ hội lớn lao là được sinh ra thêm một lần nữa như thế.

Có thể là vì mỗi ngày tôi đều làm công dân tốt, đứng xếp hàng mua bánh chăng?

Quả thật tôi nghĩ mãi mà không ra.

Nhưng thay vì cứ cố gắng tìm cho bằng được đáp án, tôi đã sống thật tốt. Tôi muốn cảm ơn rất nhiều người, tôi sống để cho họ thấy rằng người mà họ từng giúp đỡ đã có thể trở nên có ích đến như thế nào.

Hai người đi đường đã tận tâm chờ đợi xe cấp cứu đến, rồi cùng tôi đến bệnh viện, tìm cách liên lạc với bố tôi, xin cảm ơn anh chị.

Những bác sĩ, y tá, hộ lý đã cứu chữa và chăm sóc tôi trong giây phút an nguy nhất, xin cảm ơn mọi người.

Bố, và mẹ, những người đã chưa từng một lần từ bỏ hi vọng, và đã đồng hành cùng con, không những cho con có cơ hội được sống trên đời, mà còn giúp con có được ngày hôm nay, xin cảm ơn.

Và người trước khi không còn trên đời này nữa, đã đồng ý hiến trái tim mình cho tôi, thực sự không biết phải dùng những lời như thế nào để cảm ơn cậu.

Bố cậu đã vượt cả trăm cây số chỉ để đến gặp mình, áp đôi tai ông vào ngực mình, và bật khóc khi nhận ra trái tim con trai ông ấy vẫn còn đang đập rộn ràng trong lồng ngực mình. Mình đang sống để bảo vệ trái tim này, sinh mạng này.

Lagom. Hạnh phúc, là như thế này. Mình sẽ không khóc mỗi khi nghĩ về cậu nữa. Mình sẽ sống thật hạnh phúc, vì chúng ta.

Mình sẽ sống, để bảo vệ chúng ta.

Advertisements
Posted in Non classé

✩ WonSoon Toàn lực #1 ✩ Aeternum vale (Farewell forever)

DFMA_rIXYAEjN8C

Author: Trịnh Ánh

Pairing: WonSoon (Seventeen Wonwoo x Hoshi)

Category: K+

Topics: {mối tình đầu}, {sự tương tác}, {mùa hè}

Summary: 

‘A B C D E F G…

… H I J K L M N O P…

… Q R S…

… T U V…

… W Y and Z…

… Sau khi tôi gập quyển sách này lại, em sẽ quên đi tất cả.’

 

 

Tôi sẽ chết.

Suy nghĩ ấy hút cạn dòng máu đang luồn lách giữa những thành vách mao mạch mỏng tang. Tôi có thể cảm thấy cái chết đang lạo xạo cọ vào lòng bàn chân. Giống hệt như lúc bọn trẻ đặt một quả táo căng mọng lên đầu tôi và bắt tôi đứng yên làm đích ngắm cho chúng. Thậm chí tôi có thể nghe được âm thanh những con sâu béo múp míp và mỡ màng đang đục khoét quả táo ngon lành, từ bên trong. Tôi hét lên bảo chúng dừng lại, và tiếng vọng lại phía tôi là những tiếng cười. Giòn tan. Âm thanh chúng cắn ngập răng những quả táo đỏ tươi ngon mắt. Và rồi những tiếng thét thất thanh, phải rồi, chính thế.

Chúng không biết bên trong lớp vỏ bóng mượt ấy lúc nhúc những sâu là sâu.

Đầu tôi quay cuồng. Tôi không nhớ rõ mình đang ở đâu nữa. Bên trong tủ quần áo, hay ở dưới hầm. Có lẽ là bên trong tủ quần áo, vì tôi có thể ngửi thấy mùi băng phiến. Cũng có thể những thứ li ti đang dính vào gan bàn chân tôi chỉ là những vết sần trên các thớ gỗ. Thở phào nhẹ nhõm, tôi vươn tay về phía trước, liều mình đẩy một cái. Cánh cửa mở ra.

Hơi nóng khiến mồ hôi rịn ra thấm ướt lưng áo, tôi đứng ngây ngất nhìn về phía không gian ngập tràn ánh đèn trước mắt.

Đây không phải là nhà tôi.

Đèn chùm, trần nhà được quét vôi trắng, những bức tường sơn màu vàng kem, tấm rèm nhung đỏ khép hờ, không có lấy một ánh sáng nào lọt vào từ bên ngoài. Hẳn là trời đã tối. Bữa tối thịnh soạn có vẻ như đã được dọn lên, tôi nhìn thấy gà tây, khoai nghiền, những miếng cá được rán vừa khéo để ẩn sau lớp vỏ vàng ruộm là lớp thịt trắng mềm lấp lánh như những bông tuyết, một chai vang đỏ đã được mở nắp. Những chiếc ly sáng choang, còn dao nĩa bạc thì phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp đang phủ lên cả căn phòng.

Có mười ba người đang ngồi xung quanh bàn. Một người đang đứng lên, ngỏ ý muốn rót rượu. Những người khác có vẻ thờ ơ. Họ lặng thinh không nói không rằng, thậm chí còn không buồn đưa mắt nhìn nhau.

Không. Thậm chí không một ai trong số họ đang cử động cả. Mười ba người ngồi yên xung quanh bàn ăn, và dường như không có một dấu hiệu nào của sự hô hấp.

Tôi tần ngần nửa muốn tới gần, nửa không, và tôi nhận ra có gì đó không ổn. Chẳng có ai lại phủ khăn trải bàn lên đùi như thế khi ngồi ăn cả. Bây giờ thì đến lượt nỗi hoảng loạn của việc nhìn thấy điều kì lạ xoắn xuýt từng tế bào dây thần kinh của tôi. Tôi vừa lí nhí vừa tiến lại gần bàn ăn, người mỗi lúc một khom xuống cho đến khi có thể chạm tay tới góc khăn trải bàn gần nhất và lật nó lên:

‘Xin lỗi, tôi không biết tại sao mình lại ở đây, liệu rằng mọi người có thể chỉ đường cho tôi quay về… Ah…!’

Tôi vùng dậy. Và rồi đột nhiên cả mười ba người phá lên cười. Họ cười rất lớn, cười ngằn ngặt, cười đến mức mất cả lí trí, còn tôi thì như phát cuồng, xồng xộc tìm cách trốn chạy. Dùng hết sức bình sinh đẩy thật mạnh một cánh cửa, tôi không cần biết rằng mình sẽ phải chạy đến đâu, và đằng sau cánh cửa ấy là điều gì. Chỉ riêng việc nhớ ra mình đang ở trong một cái tủ và chỉ cách bàn tiệc chết chóc khi đúng một tấm gỗ sơn cẩu thả khiến tôi buồn nôn.

Tôi sẽ chết, thực sự. Tôi sẽ chết mất.

Bên dưới tấm khăn trải bàn ấy, là mười ba đôi chân, không, là hai mươi sáu thứ đã từng là mười ba đôi chân. Chúng là xương, vẫn còn dính thịt thối và những đoạn gân xanh trắng. Và khi họ há miệng ra cười, dòi bọ cứ thế đùn ra từ lỗ miệng mà rơi lộp bộp xuống mặt bàn, rơi xuống cả sàn nhà.

 

.

 

‘Thưa bác sĩ, anh có một buổi tọa đàm thảo luận về các vấn đề xoay quanh tâm lý học thôi miên vào sáng ngày mai.’

‘Cô đánh điện cho bên đó nói rằng tôi đang ốm, không thể đến được.’

‘Nhưng, thưa bác sĩ…’

‘Cả lịch hẹn vào sáng ngày kia nữa, hủy giúp tôi. Tôi có chút việc cần làm.’

‘Vâng, tôi hiểu rồi, thưa bác sĩ.’

 

.

 

Tôi cảm thấy khát nước nhưng không dám uống lấy một ngụm nào. Lúc này đây tôi dè chừng tất cả mọi thứ. Tôi có thể tiến tới chỗ vòi nước kia và làm dịu đi cơn bỏng rát trong cổ họng mình, nhưng nỗi sợ hãi vô hình đè nặng lên ngực trái khiến tôi gần như đóng băng tại chỗ.

Nóng hơn tôi nghĩ.

Tôi đi theo dòng người đang di chuyển trong hành lang. Lù đù, chậm chạp và mệt mỏi, những người quấn khăn trùm kín đầu và mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt mờ đục uể oải. Mỗi người ôm khư khư trong lòng một cái bình gốm, bước đi như thể bị thôi miên. Ai đó dúi vào tay tôi một cái khăn choàng. Vội vàng quấn khăn lên đầu, tôi dè chừng nhìn ra chung quanh. Sẽ không có ai nhận ra tôi, thậm chí tôi còn không biết mình đang ở đâu, nhưng sự đề phòng vẫn không hề biến mất.

Điều tối quan trọng là tôi phải biết vì sao tôi lại đi lạc đến đây. Tất cả những gì mà tôi làm chỉ là trốn trong một cái tủ quần áo ngập ngụa mùi băng phiến, sau đó bước vào một căn phòng xa lạ, và giờ thì đang ở đây, đi trong một hành lang không có điểm dừng, giữa dòng người yếu ớt với những chiếc bình gốm trên tay.

Trong những chiếc bình ấy có gì nhỉ? Hình như chúng được dùng để đựng nước, tôi có thể nghe thấy tiếng óc ách của nước đập vào thành của bình gốm mỗi khi họ bước đi. Tôi nghển cổ ngó đầu nhìn vào bình gốm của người đi bên cạnh.

Và tất cả những gì tôi muốn làm chính là hét lên.

Tôi vùng lên bỏ chạy. Xô đẩy. Chèn ép. Tôi chạy về phía ngược lại.

Bên trong chiếc bình kia, là cầu mắt và hàm dưới. Của một ai đó.

 

.

 

‘Thưa bác sĩ, đây là cà phê của anh.’

‘Cô đặt chúng lên bàn làm việc cho tôi.’

‘Vâng, thưa bác sĩ.’

‘…’

‘Bác sĩ ổn chứ? Tôi thấy bác sĩ không được khỏe.’

‘Tôi không sao, cảm ơn cô. Cô có thể về nhà được rồi.’

 

.

 

Tôi đã nhớ ra mình chạy đến đây từ đâu. Một gian phòng lớn, và chiếc tủ bày rất nhiều búp bê cao đến tận sát trần nhà. Có một bàn làm việc bằng gỗ, ở góc phòng là một chiếc kệ khác. Rất nhiều sách. Tôi nằm ngủ ở chiếc ghế dài đối diện với kệ sách. Tôi chạy đến đây sau khi rời khỏi chiếc tủ quần áo lớn trong căn phòng ấy. Chỉ là tôi không biết vì sao mình phải trốn vào trong đó.

Tôi lại đang ở một nơi nào đó, lần này là trong một ngôi làng. Mặt trời chói chang trên đầu khiến tôi an tâm hơn. Tôi bước đi trên con đường đầy đất đá. Ngôi làng chìm sâu trong tĩnh lặng, cứ như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Nông cụ vứt đầy ngoài đồng, thế nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người, thậm chí còn không có lấy một tiếng chó sủa, hay dấu chân của một con vật nào. Những cánh cửa đóng im ỉm với ngụ ý rất rõ ràng: nơi này không chào đón người lạ.

Tôi bước đi thật khẽ. Hơi nóng ngột ngạt phả vào mặt khiến tôi cảm thấy bức bối.

Phải rồi.

Một người đàn ông.

Trong căn phòng ấy còn có một người đàn ông. Mặc áo khoác dài màu trắng và đeo kính. Hơi thở của ông ta khi phả vào mặt tôi cũng khiến tôi cảm thấy nóng ran như thế.

Ông ta luôn ngồi bên cạnh tôi và nhìn chằm chằm vào tôi. Cặp mắt kính lóa lên dưới ánh đèn sáng quắc khiến tôi không thể nhìn thấy đôi mắt ông ta. Ông ta nắm lấy bàn tay tôi bằng cả hai tay, và vuốt ve nó. Ông ta khiến tôi buồn nôn.

‘Soonyoung à… Soonyoung à…’

Người đàn ông đó thực sự khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Giọng nói ấy thực sự rất quen thuộc, có lẽ tôi đã từng nghe thấy giọng nói ấy, ở đâu đó tận sâu trong kí ức của tôi, cũng đã cất giữ sự run rẩy sung sướng bên trong giọng nói ấy. Mỗi khi gọi tên tôi, người đàn ông ấy đều run rẩy. Ông ta mân mê từng ngón tay tôi, thi thoảng vô thức sẽ xiết lấy chúng thật chặt, rồi lại cuống quýt xoa xoa chúng như muốn xin lỗi.

‘Soonyoung à… Soonyoung à…’

Tôi thực sự cần phải nhớ ra ông ta là ai. Người đàn ông đó biết mọi chuyện.

 

.

 

‘A B C D E F G…

… H I J K L M N O P…

… Q R S…

… T U V…

… W Y and Z…

… Sau khi tôi gập quyển sách này lại, em sẽ quên đi tất cả.’

 

.

 

Lang thang trong ngôi làng gần một ngày trời khiến tôi đói lả đi. Tôi thậm chí còn không dám hái táo trên cây để ăn, càng không dám lấy nước ở suối để uống. Đôi bàn chân trần nứt toác vì phải đi bộ quá lâu không thể chịu đựng thêm được nữa, còn cả người thì hôi rình.

Tôi đã đi ngang qua con bù nhìn ấy dễ đến năm lần. Và dường như nó đang… di chuyển? Khuôn mặt bằng rơm bị giấu kín sau chiếc mũ rộng vành bẩn thỉu khiến tôi không nén nổi cơn tò mò.

Dù sao cũng đã gặp đủ thứ chuyện kì lạ rồi, tôi dợm bước tiến lại gần hơn.

Lần này thì tôi không bỏ chạy. Tôi mệt đến mức độ cảm thấy như mình sắp chết, và chẳng còn điều gì có thể đe dọa được tôi nữa, kể cả con bù nhìn quái gở này. Ở một nơi đến cả chim muông còn không thèm đậu lại này, một mình nó đứng giữa cánh đồng để canh chừng cái gì kia chứ?

Đột nhiên đầu tôi nảy ra một suy nghĩ kì quặc, liệu con bù nhìn này có cảm thấy cô đơn hay không? Đứng một mình, chẳng ai đoái hoài đến, ở một nơi cũng kì dị không kém. Cảm giác này…

Tôi cũng đã từng cảm thấy cô đơn.

‘Soonyoung à… Soonyoung à…’

Tôi giật mình. Lại là giọng nói ấy.

Tôi đã từng nghe thấy giọng nói ấy. Đúng rồi. Là của cậu ấy.

Trước đây khi tôi còn đi học, có một người ngày nào cũng gọi tên tôi như thế, bất kể khi cậu ta nhìn thấy tôi ở bất cứ đâu trong trường học.

‘Soonyoung à… Soonyoung à…’

Tôi đã không nhận ra giọng nói ấy, vì đã quá lâu không nghe lại nó. Cho đến khi người đàn ông ấy dùng giọng nói ấy để gọi tôi.

Tôi cấu thật mạnh vào tay mình. Tôi phải thoát ra khỏi đây, tôi phải tỉnh táo.

Giọng nói run rẩy cố gắng nén lại sự phấn khích ấy, chỉ có thể là của cậu ấy.

Jeon Wonwoo.

 

.

 

Tôi ngồi bất động trên ghế. Tôi chẳng trốn trong cái tủ nào cả, cũng chẳng chạy đi đâu hết. Từ đầu đến cuối tôi vẫn chỉ nằm ở đây, và bị kéo vào một thế giới nào đó trong giấc mơ. Trong thế giới ấy, tôi bị dọa cho sợ chết khiếp hết lần này đến lần khác, và mục đích của kẻ đã bày ra tất cả những trò này là khiến cho tôi cầu xin anh ta hãy buông tha cho tôi.

Những con búp bê, sách, bàn gỗ, chiếc tủ quần áo, và cậu ta.

Jeon Wonwoo đang ngồi trước mặt tôi không phải là người mà tôi từng quen biết cách đây hơn mười năm. Chàng trai Jeon Wonwoo khi ấy là một người rụt rè ít nói, lúc nào cũng lắp ba lắp bắp, luôn bị bạn cùng lớp bắt nạt, suốt mấy năm đi học không bao giờ được yên thân, lặng lẽ như một cái bóng. Cả cuộc sống của cậu ta khi ấy có lẽ chỉ xoay quanh mấy cuốn sách mượn được trên thư viện, và đối phó với bọn du côn trong trường. Ngày nào cũng như ngày nào, cậu ta đều gọi ‘Soonyoung à… Soonyoung à…’ chỉ để tôi quay đầu lại nhìn cậu ta một lần.

Chúng tôi đều từng bị bắt nạt, là những đứa trẻ chưa từng có tiếng nói ở bất cứ nơi đâu trong trường. Chẳng một ai coi trọng chúng tôi, và chúng tôi cảm thấy cô đơn như một lẽ tất yếu. Tôi chưa từng nghĩ rằng Wonwoo có thể dọa tôi sợ đến mức chết đi sống lại như thế. Wonwoo đang ngồi trước mặt tôi lúc này đây có điệu cười khẩy đầy khinh người cùng ánh mắt láo liên đầy toan tính. Ai cũng phải thay đổi, và cậu ta cũng thế. Tôi cũng thế.

‘Làm ơn, hãy trả lời tôi…’

Tôi ngập ngừng lên tiếng.

Cậu ta nghiêng đầu mỉm cười, nói bằng giọng nhẹ nhàng:

‘Bất cứ điều gì em muốn.’

Tôi muốn hỏi rất nhiều thứ nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Tại sao tôi lại ở đây? Tại sao cậu ta lại thôi miên tôi? Lí do cậu ta cứ một mực đặt sự cố chấp của mình lên người tôi là gì? Tại sao lại cứ hành hạ tinh thần tôi? Tôi muốn biết tất cả những gì mà cậu ta đã làm trong suốt mấy năm qua.

‘Em còn nhớ mùa hè năm ấy không?’

Wonwoo đột ngột đặt ra câu hỏi khiến tôi giật bắn mình. Ánh mắt cậu ta xoáy sâu vào đôi mắt tôi, khiến tôi không dám lảng tránh. Cậu ta tiếp tục nói, giọng đều đều:

‘Đó là năm đầu tiên của chúng ta ở trường trung học. Chắc em cũng đã quên rồi, lần đó chúng ta đi tình nguyện tại một trại trẻ mồ côi. Anh bắt đầu yêu em kể từ khi ấy. Em đã khen ngợi anh, và tất cả chỉ có thế.’

Tôi nhắm nghiền mắt, trong giây lát cảm thấy choáng váng.

‘Tôi đã khen cậu, cho nên cậu…’

‘Em là người đầu tiên khen ngợi tôi.’

 

.

 

Chưa từng có một ai khen ngợi tôi. Kể cả khi tôi làm tốt đến mấy thì vẫn cứ như vậy. Tất cả đều coi thường tôi, ngoại trừ em. Em luôn rạng rỡ như thế, luôn khiến cho người khác cảm thấy hạnh phúc, chí ít là khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc. Hàng ngày được nhìn thấy em, được gọi tên em hình như vẫn không đủ đối với tôi. Em, rồi một ngày nào đó sẽ quên mất tôi lại ai. Khuôn mặt tôi sẽ lẫn lộn với bao nhiêu khuôn mặt khác, những khuôn mặt thoáng qua trong cuộc đời em.

Tôi sẽ bị lãng quên.

Tôi muốn em phải ghi nhớ giọng nói của tôi. Em sẽ ở trong vòng tay tôi, như một con mèo nhỏ xinh đẹp, để tôi vuốt ve, yêu chiều. Tôi sẽ bảo vệ em khỏi những cơn ác mộng ghê rợn nhất. Tôi sẽ che chắn cho em khỏi những gì xấu xa đê tiện của thế giới này. Chỉ khi làm như thế này, em mới không bao giờ có thể quên tôi.

Tôi là một thằng điên. Nhưng tôi yêu em.

Những thế giới mà em nhìn thấy, vốn là thế giới nội tâm của tôi. Tôi đã cố gắng để chúng ta có thể ở bên cạnh nhau, để tâm hồn chúng ta hòa làm một. Tôi muốn em hiểu tôi, muốn em tồn tại trong thế giới của tôi. Em sợ chúng, vậy là tôi có thể giả vờ che chở cho em, bảo vệ em, đáng ra tôi nên thấy vui mới phải. Nhưng tại sao tôi lại không thấy vui?

Tôi thực sự không thấy vui.

Em đã quên tôi. Em đã bỏ chạy. Tôi và em, vốn không thể ở bên nhau. Em là của thế giới ngoài kia, tươi sáng và rạng rỡ. Em không thể sống trong thế giới méo mó của tôi. Mùa hè năm ấy, anh để cho ánh sáng rực rỡ của em rọi vào cuộc đời anh. Em chào anh, và mỉm cười với anh. Em vạch ra một khoảng cách giữa em và anh, chúng ta không thể ở cạnh nhau. Em không thể là của anh.

Mùa hè năm ấy, chúng ta thực chất đã từ biệt nhau mãi mãi.

 

.

 

Thậm chí bác sĩ Jeon Wonwoo đã làm giả nhật kí của chính mình để che giấu cho những hành vi tâm thần của phạm nhân Kwon Soonyoung, chính vì thế cho nên tòa án buộc phải khép anh ta vào tội đồng lõa.

Tôi bắt đầu làm trợ lí cho bác sĩ Jeon Wonwoo vào tháng Bảy năm ngoái sau khi lần được dấu vết anh ta đang giấu phạm nhân đang bị truy nã Kwon Soonyoung trong phòng làm việc của mình tại nhà riêng. Kwon Soonyoung là hung thủ đã giết chết mười hai người bạn của anh ta trong một buổi tiệc mừng tân gia bằng cách hạ độc vào rượu vang đỏ. Theo các bằng chứng phía cảnh sát có được, cả mười hai người đều đã từng bắt nạt anh ta khi còn học cấp ba. Ngày hôm đó anh ta được mời đến vì đã giúp đỡ việc thiết kế ngôi nhà.

Anh ta cũng đã sát hại giáo viên chủ nhiệm cũ của mình, dùng cưa điện phân xác, sau đó ném cái bộ phận cơ thể vào bên trong các bình gốm mà nạn nhân sưu tầm tại nhà riêng. Mục đích của việc đổ đầy nước vào bên trong các bình gốm chỉ là để cho các bộ phận ấy nổi lên trên mặt nước. Anh ta muốn thông báo cho tất cả mọi người biết rằng mình đã giết người thành công.

Dấu hiệu tâm thần trong hành vi phạm tội của anh ta rất lớn, cho nên nếu như bị bắt không thể tống giam mà chỉ bị đưa vào trại tâm thần. Vấn đề nằm ở chỗ buộc phải bắt giữ anh ta để không có thêm nạn nhân nào khác nữa.

Ở các trang nhật kí sau, bác sĩ Jeon Wonwoo nhận các hành vi giết người là do mình gây ra, nhưng anh ta có bằng chứng cho thấy không thể thực hiện hành vi phạm pháp ở cả hai vụ án. Cũng có thể thấy ngay nhật kí đã bị làm giả.

Đầu tiên là ở kết quả giám định nét chữ. Mặc dù ngày tháng cho thấy anh ta bắt đầu ghi chép nhật kí từ trước khi tôi đến làm việc cho đến tháng Tư năm nay, nhưng nếu phân tích nét nút và mực viết sẽ cho kết quả toàn bộ nhật kí được viết trong khoảng thời gian không quá một tuần trước khi cảnh sát phát hiện ra.

Thứ hai, mặc dù anh ta có thể đánh lừa được bài kiểm tra nói dối, nhưng diễn biến tâm lý của anh ta không giống một kẻ tâm thần. Một kẻ như thế sẽ không nghĩ đến cảm xúc của người khác, kể cả khi đó là người mình yêu. Anh ta luôn bị rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ vì lo lắng cho Kwon Soonyoung, lại liên tục viết nhật kí cho một quãng thời gian rất dài, chính vì thế anh ta đã vô thức viết lại những cảm xúc thật sự của mình vào trong nhật kí. Lúc đó, anh ta đã quên mất vai diễn của mình. Anh ta thực sự yêu Kwon Soonyoung, dù đó là chàng trai đã mỉm cười khen ngợi mình mùa hè năm ấy, hay là kẻ tâm thần hiện giờ.

Ngày áp giải Kwon Soonyoung đi là một ngày nặng nề, không khí ngột ngạt giống hệt như mùa hè năm ấy khi anh ta quyết định ra tay giết mười hai mạng người, hay vào cái đêm oi bức anh ta bước vào căn nhà của kẻ đã từng làm ngơ khi thấy mình bị kẻ khác cưỡi lên đầu lên cổ.

Anh ta đã nói lời từ biệt với chính linh hồn mình, từ rất lâu rồi, lâu đến mức cả tôi, cả Jeon Wonwoo cũng không cứu được anh ta.

Posted in nhảy lò cò.

Ngắn. | Những đốm sáng

C76MnOxV4AEbsF8

Tôi thường hay nghĩ về những đốm sáng trong thành phố. Li ti, lập lòe và nhòe nhoẹt, lơ lửng ở những độ cao khác nhau, xuyên qua những tấm rèm che dày để rọi vào mắt người thứ năng lượng nội tại yếu ớt. Chúng dường như đang thều thào một điều gì đó. Nhọc nhằn và rệu rã. Những đốm sáng hắt ra từ những ô cửa nhỏ trong các tòa chung cư cao tầng trong thành phố cũng ốm o như chính những người đang ngồi lặng thinh trước những đốm sáng ấy. Họ nhìn vào màn hình và câm lặng chờ cho nỗi sợ hãi trước màn đêm bị xua đi bởi những mẩu tin vắn tắt đến không thể vắn tắt hơn hiện lên trên màn hình như bong bóng xà phòng.

Ngay khi bong bóng này vỡ tan, lại có một hoặc nhiều bong bóng khác ngay lập tức bay lên thế chỗ, và thế là tầm nhìn của họ lại được lấp đầy bởi những câu chữ đã từ lâu không còn ai để tâm rằng liệu có được sắp xếp chỉnh tề hay không.

Người ta cần một thứ gì đó để tâm trí bị choán lấy, bị quay cuồng rồi từ đó lờ mờ quên đi thực tại nhàm chán và tiếp tục cuộc chiến với đêm đen. Màn đêm trong trí nhớ của họ là một thứ đáng sợ. Không, nó hẳn phải là một giống loài nào đó. Nó có thể cử động, dùng cái lưỡi nhơ nhuốc liếm lên những bức tường và những ngả đường trong thành phố chật chội. Nó di chuyển và chiếm đóng những nơi vốn tràn ngập ánh sáng. Cứ như thể nó đang há ngoạc mồm mà nuốt chửng tất cả những sinh vật nhỏ bé và tội lỗi của chúng vào bên trong cái bụng không đáy. Ở bên trong chúng, mỗi người chúng ta dường như trở nên trong suốt. Mọi thứ đều được giấu kín bưng. Người ta lặng lẽ bước đi, thân hình hòa vào làm một với màu đen tuyền bên trong bụng quái vật. Không ai có thể đoán được điều gì khi nhìn vào mắt người khác. Những ánh mắt sáng quắc cố gắng căng ra để nhìn xuyên qua thứ đen đặc chắn ngang trước mắt lảng tránh nhau.

Họ muốn nhìn thấu người khác, nhưng lại không muốn người khác nhìn thấy chính mình. Chẳng ai tin tưởng ai, họ buông tay nhau ra để có thể dùng cả hai bàn tay mà che giấu khuôn mặt hoảng sợ của mình. Không còn nắm lấy tay nhau, chưa lúc nào họ dễ dàng lạc lối đến như thế, càng hoảng loạn càng cố gắng bước đi trong cô độc, nín thở chờ mong trời sáng. Rất nhiều người không thể chờ được đến lúc trời sáng và được một lần nữa tắm táp trong ánh nắng mặt trời. Họ bị thứ dịch vị bên trong bụng con quái vật bóng đêm phân giải thành những phân tử trôi nổi bơ vơ.

Những đốm sáng nhìn từ xa, và những luồng sáng xanh hắt ra từ màn hình máy tính khi nhìn thật gần, hẳn là chiếc phao cứu sinh duy nhất của những người không dám lần bước trong đêm tối. Cứu rỗi họ khỏi sự mơ hồ, giải thoát họ khỏi sự sợ hãi và bảo vệ họ khỏi sự cô đơn. Ngồi trước màn hình ấy, có thể là một cựu chiến binh từng cuồng dã lao lên trên trận địa dây thép gai, không ngại ngần xả súng vào quân thù, hét lên những tiếng xung quân ngạo nghễ và oanh liệt, nay lại ngồi đăng thông tin tìm kiếm nhà ở giá rẻ. Cũng ngồi trước màn hình ấy, có thể là một đứa trẻ chưa thạo đời, mất ngủ vì nghe thấy những tiếng động kì lạ dưới nhà, đang lạch cạch gõ những câu chữ cấu thành một tác phẩm khiến cho cả thế giới phải nghiêng mình.

Ngồi trước màn hình máy tính, có thể là một người đã từng phải bật khóc khi gào tín hiệu cảnh báo nguy hiểm vào bộ đàm sau cơn đại địa chấn, rồi nhìn thấy một đốm đen nhỏ biểu trưng cho một sinh vật kiên cường nhất trên trái đất – con người – vẫn đang không ngừng di chuyển hướng về đống đất đá vừa sụp xuống. Người đó giờ đây cười khẩy khi đọc tin tức về một vụ tai nạn sập cầu vượt, ánh mắt vô hồn không một lần đọng lại trên bức hình một đứa trẻ vì cứu bạn mà bỏ mạng.

Ngồi trước màn hình máy tính, có thể là một bác sĩ phẫu thuật từng cứu biết bao sinh mạng quý giá, một người không ngại hiến máu chính mình để cứu bệnh nhân. Người đó giờ đây đang mê man với suy nghĩ hôm nay tiền mình kiếm được là bao nhiêu, làm thế nào để giấu nhẹm số tiền ấy, không để cho tai mắt của cấp trên nhìn thấy, người đó bận rộn gửi những bức thư điện tử tới các nhà báo, nhờ cậy họ viết những bài quảng cáo cho mình.

Người đã từng là một thanh niên hạnh phúc cầm trên tay tấm bằng cử nhân đại học, mong chờ vào một tương lai tươi sáng cùng con đường công danh sự nghiệp đang trải rộng trước mắt, cũng có thể đang ngồi trước màn hình máy tính trong một quán net nào đó, bịt chặt miệng cố gắng không để cho bất cứ một tiếng nấc uất nghẹn tức tưởi nào của mình vọt ra ngoài. Người đó đang đọc thông tin truy nã chính mình trên một tờ báo mạng nào đó, và cũng có khi cũng vừa mới biết được kẻ đổ vấy cho mình hiện đang vi vu ở phương trời nào đó, bên trong một nhà hàng hạng sang, nâng niu ngắm nghía một ly rượu vang hảo hạng và ngẫm nghĩ về nó bằng một cái đầu nhồi rơm. Tiếc rằng cái đầu nhồi rơm này lại mạ vàng.

Cô bé thơ ngây từng đứng ngắm nghía một bộ váy lộng lẫy qua tủ kính cửa hàng thời trang cao cấp, tích góp từng đồng tiền lẻ với mong muốn có thể mua được chiếc váy ấy vào một ngày không xa. Cô bé đã từng mê mẩn những viên kẹo đủ mọi màu sắc bên trong những chiếc lọ thủy tinh lấp lánh dưới ánh sáng đèn điện bên trong một cửa hàng đồ ngọt. Cô bé ấy có khi nào lại đang lén lút lên mạng, tìm hiểu những thông tin rời rạc chỗ đúng chỗ sai về cơ thể mình chỉ vì em thấy tò mò, và rồi vô tình tin tưởng một kẻ xấu xa nào đó tung ra lời hứa sẽ giúp em ‘trở thành người lớn’, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những người ngồi trước màn hình máy tính mỗi đêm, rốt cuộc là phải tích tụ dồn nén bao nhiêu mệt mỏi cùng cô quạnh mới cảm thấy chán ghét việc ngả lưng lên một chiếc giường êm ái?

Tôi ngồi trước màn hình, lặng thinh. Tôi đang chờ đợi một tin nhắn nhất định phải được gửi đến trong đêm nay. Không phải bất cứ thời điểm nào khác mà nhất định phải là đêm hôm nay. Tin nhắn trả lời từ một người mà nếu như không thể đủ sức nhắn tin cho tôi trong đêm nay, thì chắc chắn những đêm sau cũng sẽ không thể.

 

‘Ngủ ngon nhé. Tớ yêu cậu. Tớ yêu cậu nhất.’

 

‘Cậu ổn chứ?’

‘Này, nói cho tớ biết đi. Cậu sao rồi?’

‘Tại sao cậu không trả lời tớ chứ? Nhắn lại cho tớ ngay khi cậu đọc được tin này nhé. Cậu đang làm tớ lo đấy.’

‘Vậy là cậu nhất định không chịu nhắn tin lại sao? Cậu muốn gì ở tớ đây?’

 

Và không một tin nhắn trả lời. Tôi chỉ muốn chạy đến bên cạnh cậu ấy, và ôm lấy cậu ấy, ngăn cậu ấy lại trước khi cậu ấy kịp làm bất cứ điều gì dại dột. Tôi nhất định phải rủ cậu ấy đi uống, hoặc đi ăn ở đâu đó, chúng tôi tốt nhất cũng nên cìng nhau đi du lịch, đi bộ xuyên qua một khu rừng nguyên sinh cho đến khi bắp chân tê liệt. Phải như thế cậu ấy mới có thể quên đi mọi thứ tệ hại, và tiếp tục mạnh mẽ vươn lên như một bông hoa hướng dương dưới ánh mặt trời.

Nhưng cậu ấy là ai? Quan trọng hơn cả, cậu ấy là ai kia đã?

Tôi thậm chí còn không biết cậu ấy là ai ngoại trừ một cái tên chính tôi không biết có phải là tên thật hay không, ngoại trừ những câu chuyện kể về cuộc đời bất hạnh mà tôi cũng không phải liệu chúng có thực sự xảy hay chưa. Tôi chẳng biết bất cứ thứ gì, nhưng tôi lại chọn tin vào nó. Thà rằng tin vào nó chứ không thể không tin vào bất cứ thứ gì. Tôi cần bấu víu vào một ai đó để nhận biết rằng thì ra tôi vẫn còn may mắn, không phải chịu đựng một ông bố ngang ngược, một bà mẹ vô tâm vô tính hay lũ ‘bạn’ ở trường, những đứa có thể rêu rao cho tất cả những người xung quanh biết rằng bạn đang đến kì kinh nguyệt và việc bạn vô tình làm dây ra váy đồng phục là vì bạn ‘cố tình làm thế’.

Tôi muốn biết mình vẫn còn có thể khóc trước sự éo le trong cuộc đời người khác, và tôi muốn lừa dối chính tôi rằng sự bất lực mà tôi đang có là chính đáng. Tôi không thể giúp đỡ một người bạn qua mạng bởi vì tôi không biết cô ấy là ai, chứ không phải là một sợ một người đàn ông nát rượu đầu hai thứ tóc vẫn thất nghiệp, một người đàn bà bạc bẽo đam mê những bộ cánh tiền triệu, hay những kẻ thối nát khoác lên chiếc mặt nạ da người mà ở hang cùng ngõ hẻm nào cũng có. Không phải là do tôi sợ. Không phải.

Những người tôi vô tình gặp trên mạng, những người tôi không biết họ là ai mà họ cũng chẳng hay tôi là chủ nhân của đốm sáng nào trong số vô vàng những đốm sáng chập chờn nơi cửa sổ các ngôi nhà. Chúng tôi nghe những câu chuyện của nhau, an ủi lẫn nhau. Chúng tôi bị nỗi cô đơn vặn xoắn đến mức đau đớn vẹo vọ tâm hồn, và sẽ đáng sợ biết nhường nào nếu như một ngày nào đó tôi đột nhiên nhận ra những câu chuyện tôi vẫn đọc được trong khung chat mỗi đêm đến từ chính đứa con gái đang bắt nạt tôi ở trường. Tôi sẽ hối hận đến chết vì đã rơi xuống một giọt nước mắt cho loại người như thế. Và nó có lẽ cũng sẽ tức đến mức bốc khói trên đỉnh đầu khi nhận ra mình đã giao tiếp với loại hạ đẳng như tôi.

Có thể lắm chứ. Đứa con gái đang bắt nạt tôi, rất có thể nó đã chúc tôi ngủ ngon và nói rằng nó yêu tôi rất nhiều trong vô thức, vì nó không biết tôi là ai. Cũng có thể nó chỉ đang cố gắng muốn gây sự chú ý, để chờ xem tôi có thực sự lo lắng cho nó hay không. Giờ này hẳn là nó đang ngủ khì trên giường rồi, còn tôi thì ngồi đây suy nghĩ linh tinh như một đứa ngốc. Sẽ ổn cả thôi. Cậu ấy đã vượt qua cả đống chuyện tệ hại rồi.

Nhưng những chuyện mà cậu ấy kể, liệu rằng có từng xảy ra hay không? Nếu như đứa con gái mà tôi ghét nhất trên trái đất này phải chịu đựng những kí ức tồi tệ đến nhường ấy, thì có lẽ tôi cũng sẽ không thấy hả dạ. Đột nhiên tôi mong tất cả những chuyện mà những người qua mạng kể cho tôi nghe đều chỉ là giả dối. Tôi sẽ không lên án họ chỉ vì họ đã chọn cách kể một câu chuyện hư cấu về cuộc đời mình. Tôi hẳn là sẽ thấy nhẹ nhõm lắm nếu như đột nhiên biết rằng tất cả chỉ là giả. Ít nhất không một ai phải trải qua những điều mà chỉ nghĩ đến tôi đã không dám nghĩ như thế. Ít nhất là không một ai tôi biết.

Có thể họ nghĩ cuộc sống của mình quá vô vị, bản thân họ không có chuyện gì để kể thế nhưng lại tự thấy mình không phù hợp để làm một người lắng nghe người khác. Họ kể chuyện để có thể khiến người khác chú ý đến mình, kể cả khi đó là những điều do trí tưởng tượng dựng nên. Họ mong muốn ai đó lắng nghe mình, ai đó quan tâm đến mình nhiều hơn việc họ đăng kí nguyện vọng vào trường đại học nào, hay muốn làm nghề gì sau khi có được tấm bằng cử nhân. Chuyện giả, chuyện thật, thì cũng đều được kể ra với mong muốn ai đó hãy lắng nghe chúng, hãy biết đến chúng. Cô đơn đến mức nào kia chứ, thử hỏi họ đã phải khổ sở tới nhường nào nữa đây?

Nếu như… Nếu như cậu ấy thực sự là đứa con gái tôi ghét… Nếu như người mà hàng đêm tôi đều tâm sự, cô gái mà tôi quan tâm hơn cả và cầu nguyện mong cho cô ấy được hạnh phúc lại chính là đứa con gái hành hạ tôi không tiếc công sức ở trường, thì cùng nhau ngồi xuống và nói chuyện ngoài đời có thể khiến chúng tôi trở thành những người bạn tốt của nhau hay không? Có lẽ chúng tôi trốn mình sau những màn hình câm lặng kết nối với một bộ điều khiển phát ra tiếng chạy rè rè, và đay nghiến lẫn nhau khi không còn cái mác ‘bạn qua mạng’, cuối cùng cũng chỉ vì chúng tôi đang cô đơn.

Một người đã từng là bạn qua mạng khác của tôi hiện nay là bạn trai tôi. Chúng tôi đã ôm khư khư lấy cái mác ‘bạn qua mạng’, hàng ngày nói chuyện với nhau qua cửa sổ chat bé tí tẹo. Tôi không thể chui qua màn hình để nhìn thấy anh ấy, và anh ấy cũng không thể nhìn thấy tôi. Anh ấy ít nói một cách kì quặc, hay nói cho đúng hơn là anh ấy không nói chuyện. Những gì mà anh ấy gửi cho tôi chỉ là những video quay lại hình ảnh anh ấy đang ngồi chơi đàn dương cầm, hay những bức ảnh phong cảnh được chụp lại trong những chuyến đi chơi. Tôi có thể tin vào chúng, có thể không, nhưng tôi luôn nhắn tin trả lời anh ấy, khen ngợi chúng, góp ý về chúng. Anh ấy trả lời tôi bằng những biểu tượng cảm xúc có sẵn trong phần mềm chat. Và chỉ thế thôi.

Khi ấy, tôi thực sự liều lĩnh khi tìm gặp anh ấy ngoài đời.

Tôi đã liều lĩnh, thực sự. Một kẻ liều lĩnh yếu ớt chỉ biết khóc khi thấy chàng trai mình luôn cùng nói chuyện mỗi ngày gượng cười cùng giao tiếp với tôi bằng cách viết những gì mình muốn nói ra giấy.

Anh ấy câm.

Anh ấy đã cho tôi biết rằng anh ấy câm, nhưng tôi không nhận ra tín hiệu ấy. Tôi đã nhìn thấy thế giới của anh ấy qua những bức ảnh, cũng đã nghe thấy tiếng của anh ấy qua những video chơi đàn được gửi qua mạng. Tôi thậm chí còn biết được anh ấy đang cảm thấy gì, khi thì tẽn tò bối rối, khi thì vui vẻ hạnh phúc, qua những biểu tượng cảm xúc hiện lên trong khung chat. Anh ấy đã cho tôi biết rằng tôi sẽ mãi mãi không bao giờ có cơ hội nghe thấy giọng nói của anh ấy, nhưng tôi lại ngờ nghệch đến mức độ không nhận ra.

Anh ấy đã giao tiếp như thế với bao nhiêu người, cho đến khi có tôi dám một mình tìm đến anh ấy? Và rồi anh ấy sẽ còn nói chuyện như vậy với bao nhiêu người khác nữa, nếu như tôi không kiên quyết cùng anh ấy học ngôn ngữ kí hiệu chỉ để nói chuyện cùng nhau, theo một cách riêng của hai chúng tôi?

Tôi chọn ở lại bên cạnh anh ấy, vì chúng tôi đều cô đơn.

Người nghe chuyện và người kể chuyện, kì thực đều giống nhau. Lạc lõng và mệt mỏi. Người thì muốn cả thế giới nghe mình, người thì mong tất cả hãy tìm đến mình mà nói chuyện, hãy cho mình có được một vị trí trong tim.

Bạn qua mạng chỉ biết được một góc của nhau, hoặc thậm chí, không biết một chút gì hết. Nhưng như thế thì đã sao kia chứ, những đốm sáng trong thành phố là những gì gần như duy nhất khẳng định hơi thở vẫn chưa tắt ngấm của những sinh vật sống kiên cường vẫn đang chống trọi lại sự trơ trọi.

Những đốm sáng kì diệu ấy, đau lòng đến thế mà cũng đẹp đẽ đến thế, phô bày một cách lộ liễu sự cô độc nhưng lại kín đáo gửi đi những gì người ta khao khát nhất từ thế giới con người.

Posted in nhảy lò cò.

Ngắn. | Một bước chân

17992324_1775373292476484_5068121190566036409_n

Khi ấy, tôi chỉ còn cách vạch đích đúng một bước chân. Tấm lưng đầm đìa mồ hôi như đang bị thiêu đốt dưới ánh mặt trời. Những tiếng reo hò ù đi bên tai tôi. Và rồi tôi ngã xuống. Tôi vẫn nhớ khi ấy, tôi chỉ còn cách vạch đích đúng một bước chân.

Nếu như có bất cứ ai hỏi rằng tôi nuối tiếc điều gì nhất trong cuộc đời mình, tôi sẽ ngay lập tức trả lời rằng, tôi nuối tiếc một bước chân. Chỉ một bước chân thôi, tôi sẽ đến trước cửa căn phòng cuối cùng của dãy hành lang sâu hun hút. Tôi chỉ cần tiến thêm một bước nữa để mở cửa phòng, và kêu cứu. ‘Còn một đứa trẻ đang bị kẹt ở đây!’ Chỉ cần như thế thôi, ngay lập tức sẽ có người chạy đến ứng cứu, và tôi có thể nhanh chóng rời đi trước khi lửa lan rộng khắp khu nhà. Nhưng tôi đã không làm, chỉ vì tiếc rẻ một bước chân.

Chỉ cần tôi bước thêm một bước chân nữa, tôi có thể đứng hiên ngang che chắn cho bạn tôi khỏi những xô nước màu xối lên người, thế nhưng tôi lại đứng yên như trời trồng, và không làm gì cả. Tôi đã không làm gì cả. Chỉ cần tôi bước lên phía trước một bước, cả thế giới này sẽ phải hiểu người cậu ấy đang được tôi bảo vệ.

Nhưng tôi đã không làm điều ấy.

Chuông tin nhắn điện thoại cứ liên tục vang lên. Cậu ấy nhắn tin cho tôi. Cậu ấy cảm ơn tôi vì đã sống. Cậu ấy cảm ơn tôi vì đã cùng ăn trưa với cậu ấy trong căn tin trường học. Cậu ấy cảm ơn tôi vì đã cùng cậu ấy đi bộ về nhà mỗi buổi chiều. Và rồi không một tin nhắn nào khác nữa. Đáng nhẽ ra tôi nên chạy ngay đến chỗ cậu ấy. Nhưng tôi đã không làm. Tôi nhìn thấy cậu ấy trên trang nhất của tờ báo vào một sáng trời mưa như trút nước. Mưa, hay nước mắt, tôi cứ lẩm nhẩm như một kẻ điên. Rốt cuộc là mưa, hay là nước mắt của cậu ấy đang xối xả lên người tôi, là mưa, hay là nước mắt?

Chân của tôi sưng tấy lên, và rồi các cơ bắp rã rời vì mỏi mệt. Tôi chạy, rồi tôi ngã gục xuống. Cả cuộc đời tôi thất bại thảm hại chỉ vì một bước chân.

Anh ơi…

Anh đang ở đâu thế?

Anh dặn tôi phải đứng yên chờ anh quay lại. Tôi đã đứng yên. Tôi cứ đứng yên đó dưới cơn mưa tầm tã. Thậm chí tôi còn không dám nhúc nhích lấy một chút, cứ như thể sợ hãi nếu như bước một bước chân thì bầu trời sẽ sụp xuống.

Tôi đã không bước dù chỉ là một bước chân, tôi đã đứng yên ở đó, nhưng anh tôi không quay trở lại, và sẽ không bao giờ quay trở lại.

Tự dưng tôi cảm thấy buồn cười. Người lớn chẳng biết giữ lời hứa gì cả.

Thậm chí anh ấy còn hứa với tôi rằng, khi nào tôi khỏe lại, nhất định sẽ dẫn tôi ra biển chơi. Tôi chưa từng một lần ra biển. Anh muốn chỉ cho tôi thấy những con sóng vỗ vào bờ, muốn quàng lên cổ tôi dây chuyền vỏ sò anh tự làm. Anh muốn cõng tôi trên lưng rồi chạy thật nhanh trên bãi cát.

Anh ơi, anh đang ở đâu thế?

Khi thấy anh nằm ở đó, tôi đã điên cuồng lách qua hàng người đang xúm đông xúm đỏ quanh anh ấy. Đây là anh tôi cơ mà. Tôi nhất định phải ở cạnh anh ấy. Mẹ nói rằng hai anh em nhất định phải nắm chặt lấy tay nhau, vì từ nay về sau sẽ chỉ có hai anh em mà thôi.

Cả người anh cứ thế co giật. Tôi thấy những ngón tay anh run lên như cầy sấy hua hua về phía tôi. Những ngón tay biết nói. Chúng thay anh tôi nói với tôi một câu cuối cùng.

‘Đừng khóc.’

Tôi nắm chặt lấy tay anh và nằm xuống bên cạnh anh. Tôi đặt tay anh ôm ngang lấy người tôi.

Anh ơi, anh thấy buồn ngủ ạ?

Tôi ôm chặt lấy anh để hơi ấm của anh truyền sang tôi. Hơi thở của anh cũng là hơi thở của tôi. Những tiếng xì xào như tiếng đập cánh của một đàn châu chấu bay ngang qua ruộng ngô, và rồi tất cả những gì để lại sau một chuỗi thanh âm đinh tai ấy chỉ là những trơ trọi quạnh quẽ.

Người ta lần lượt từ chối nhận nuôi tôi, chỉ vì tôi luôn hỏi họ, tại sao anh cháu lại không thức dậy.

Em cũng muốn hỏi anh nữa, tại sao anh không thức dậy?

Nằm mãi ở đấy lạnh lắm. Người anh lạnh ngắt rồi đây này. Mẹ sẽ mắng em mất. Chúng ta mau về nhà thôi.

Chúng ta có thể về nhà không?

Em đói lắm.

Anh bảo rằng hôm nay sẽ có cơm, sẽ có canh đậu phụ, sẽ có thịt rán.

Nếu như bây giờ không về nhà ngay, đậu phụ sẽ hỏng mất.

Hôm nay là sinh nhật em đấy, anh bảo ăn cơm tối xong sẽ đưa em đi chơi.

Anh hứa rồi mà.

Anh đã hứa với em rồi cơ mà.

Đáng ra em nên đi tìm anh. Em nên chạy thật nhanh. Không phải chỉ một bước chân, em sẽ chạy một bước, hai bước, ba bước… Em sẽ chạy đến chỗ anh. Em sẽ không để anh phải nằm một mình lạnh lẽo như thế.

Chỉ cần một bước chân nữa thôi.

Một bước chân khi ấy, hóa ra lại là một bước chân lớn nhất trên đời.

Posted in nhảy lò cò.

Ngắn. | Chúng tôi, chúng ta

EPSON scanner image
EPSON scanner image

Tôi tự biết bản thân mình không phải là một đứa trẻ xinh đẹp.

Ngay từ khi còn bé tôi đã nghe rất nhiều những mẫu câu nói về vẻ bề ngoài của tôi, quanh đi quẩn lại, thì ‘cháu không đáng yêu bằng anh trai cháu’‘em gái cậu có vẻ xinh hơn cậu đấy nhỉ’ vẫn là phổ biến hơn cả. Bởi vì kiểu người người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở vốn không phải là đo ni đóng giày cho tôi, nên tôi cảm thấy rất tự hào khi mình có anh trai và em gái ưa nhìn. Tôi là một chú vịt con giữa hai con thiên nga trắng muốt, tinh tế và đẹp đẽ, nhưng rất nhiều người sẽ phải ganh tị với một chú vịt con như tôi. Ít nhất thì tôi vẫn có thể cùng hai sinh vật lộng lẫy kia đón gió biển vào một ngày hè mà cái nắng nóng thôi thúc chúng tôi phải rời thành phố trước khi phát điên. Tôi có thể, còn họ thì không.

Hình như tôi cũng không được lanh lợi cho lắm. Làm gì cũng chậm chạp, mà càng cuống lên thì tốc độ của tôi dường như càng bị hãm lại. Thành ra tôi yêu thích vị trí ngồi trên khán đài. Tôi hò hét cổ vũ cho anh tôi đang bật mình lên cao úp rổ một cú tuyệt đẹp, dù phần lớn thời gian tiếng reo vui của tôi luôn bắt đầu sau mọi người và kết thúc khi mọi tiếng động đã tắt vì cả sân vận động đang nín thở chờ màn giao tranh tiếp theo. Tôi cũng hào hứng giúp em gái chọn váy áo và giúp con bé bình tâm trước khi bước lên sân khấu. Dù cho đứng trước đám đông, em gái tôi có thể là tâm điểm của đêm diễn, thì ở bên cạnh tôi, con bé vẫn chỉ là một cô bé thu thập những con thú bằng nhựa tặng kèm bên trong hộp bánh bích quy.

Đã thế, đầu óc của tôi còn tệ hại, nhớ nhớ quên quên. Tôi tự động bỏ qua những số có quá sáu chữ số, không thể làm từ đầu đến cuối bài toán mà không sai chỗ nọ, nhầm chỗ kia. Tôi đã từng để hộp kim chỉ vào trong tủ lạnh và đặt quả dưa hấu lên kệ đựng đồ. Anh tôi hình như không bao giờ nhầm lẫn. Anh ấy luôn đúng giờ, và đạt được tất cả những mục tiêu mà anh tự đặt ra, từ thi đỗ một trường danh giá cho đến có được một việc làm ổn định. Em gái tôi hẳn là cũng sẽ không phạm phải một sai lầm nào dù là nhỏ nhất trong cuộc thi tính nhẩm. Cho nên cả hai luôn bảo vệ tôi, và giúp tôi sắp xếp mọi thứ thật gọn gàng chỉn chu. Sẽ chẳng có ai nhanh tay đổi vị trí của hộp đựng kim chỉ với quả dưa hấu để đưa chúng về đúng chỗ trước khi mẹ tôi nhìn thấy, ngoại trừ anh tôi. Và cũng chẳng có ai giúp tôi kiểm tra lại các đáp án trong tờ phiếu bài tập về nhà, ngoại trừ em gái tôi.

Tôi luôn vui vẻ khi được là chị em với những người trân trọng mình. Tôi yêu họ không phải vì họ giỏi giang ra sao. Họ luôn sống trong trái tim tôi vì họ đối với tôi là gia đình. Có những người hỏi tôi, cậu không cảm thấy tự ti hay sao, tại sao cậu lại không thấy mình thua kém quá nhiều cho được khi sống giữa những người toàn tài như thế. Kể ra thì thiên hạ thật sự rất nhiều chuyện. Mà không, chẳng phải thiên hạ, đều là người thân, là bạn bè với tôi cả, họ thay mặt cho toàn thể thiên hạ mà lên tiếng. Tất cả những gì họ nói cuối cùng cũng không thể khiến cho tôi có thể dẫn dắt được cả một đội bóng rổ hay trình diễn một tiết mục đơn ca trước mấy trăm người, nhưng lại vô tình (hay cố tình) bắn tỉa từng chút một sự tự tin và lòng tự trọng của tôi.

Có vẻ như tôi đã từng khóc vì điều ấy, một chút. Tôi cũng không thể nhớ rõ tường tận những vặt vãnh như thế. Cũng giống như tôi sẽ quên phắt khuôn mặt đứa trẻ cứ liên tục bấm chuông cửa nhà tôi rồi bỏ chạy, những chuyện tầm thường như vậy không đáng để lưu tâm. Thiên hạ thì rộng lớn, cả trăm cả nghìn cá thể, hay nhiều hơn như thế nữa mới có thể tạo thành thiên hạ, nhưng thiên hạ cũng chỉ là một cá nhân, cố gắng hạ gục người khác bằng cách nhồi nhét vào đầu người đó suy nghĩ ‘mày là một kẻ thất bại và thua kém tất cả, mày là nguyên nhân của mọi vấn đề’. Cuối cùng cũng không thể bịt miệng một người, càng không thể gào lên với cả thiên hạ rằng mình cảm thấy tổn thương ra sao bởi những điều ấy. Cho nên tôi lờ cả thiên hạ đi. Anh tôi không coi thường tôi, em gái tôi vừa thương vừa nể tôi, tôi chẳng có lí do gì để cảm thấy chán chường nữa cả.

Tôi làm tốt việc mà tôi có thể làm, không phải để cho họ thấy rằng họ đã lầm, mà là để chính tôi biết rằng tôi không sai khi đã chọn tin tưởng bản thân tôi. Nhiều người nghĩ hai điều ấy chẳng có gì khác biệt, nhưng một đằng là tôi chiến đấu vì họ, một đằng là tôi nỗ lực vì chính tôi, rõ ràng là hai vấn đề khác nhau. Kể cả khi tôi có nhớ nhớ quên quên, tôi không xuất sắc trong những môn tính toán, nhưng tôi vẫn cố gắng. Kể cả khi họ có nói gì, tôi vẫn cố gắng.

Họ vẫn cứ rả rích bên tai tôi. Còn tôi, tôi chỉ ăn một bữa thật ngon, và ngủ. Cả thiên hạ không đáng để tôi quan tâm.

Lắm lúc tôi tự hỏi rằng nếu như ngày hôm đó tôi không rủ bạn cùng đi ăn mì hộp ở cửa hàng tiện lợi rồi ngủ gật một giấc ở bến xe buýt, mà lại lập kế hoạch trả thù thế giới vì bị bắt nạt và bị cho là kém cỏi thì sẽ ra sao. Rất nhiều kẻ ác làm việc xấu xa cốt chỉ để chứng minh rằng mình có năng lực hơn người. Và để trả thù nhân loại vì đã dám khinh thường họ, tất nhiên. Nếu như tôi mà trở thành một kẻ ác… Điều này tôi không dám hình dung, mà cũng khó lòng hình dung. Nhưng… ‘trở thành kẻ ác’, tức là vốn dĩ có những người không hề ác. Tức là chính thiên hạ mới ác. Thiên hạ nhào nặn ra những kẻ ác, rồi lại tìm cách bắt chúng ‘cải tà quy chính’, thật kì lạ.

Tôi nhận ra mình khác biệt khi còn là một đứa trẻ, còn khi lớn hơn một chút thì tôi nhận ra rằng thực chất chẳng có ai là hoàn toàn giống ai. Tôi thường xuyên cảm thấy buồn bã và chán nản vì những lí do nhỏ nhặt, cũng lắm lúc trở nên u uất và lầm lì ít nói. Một đứa trẻ thì nên hân hoan khi được xem chương trình mình yêu thích trên ti vi, hoặc vui vẻ cả ngày vì được ăn món khoái khẩu.

Có nhiều người không thích tôi vì tôi có những lúc chẳng nói chẳng rằng và chỉ ngồi yên một chỗ nghe ngóng xung quanh. Họ nói rằng tôi đáng ra nên tươi cười, vì kể cả khi tôi đang buồn thì họ cũng chẳng có nghĩa vụ phải cùng cảm thấy mệt mỏi với tôi. Họ muốn nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ trong mọi tình huống mà không cần quan tâm người khác liệu có đang lên cơn sốt, vừa chia tay một mối tình hay là đang nợ nần chồng chất. Họ cáu gắt ngay khi mọi chuyện không vừa ý mình, trút lên đầu người khác bằng những lời thóa mạ gay gắt rồi nói rằng đó là ‘tự do ngôn luận’, bằng những nắm đấm hay cái tát trời giáng rồi cho rằng ‘tôi có quyền’. Ấy thế nhưng họ lại kì vọng người khác phải tươi tỉnh sau tám tiếng vùi đầu giữa giấy tờ sổ sách, mất hàng giờ liền nhích từng xăng-ti-mét trong vô vọng trên đường và dọn dẹp bãi chiến trường không do mình gây ra. Cuối cùng thì tôi đã hiểu vì sao lương của nhân viên ngành dịch vụ lại cao đến như thế, và vì sao ngành giải trí tuy dơ dáy vẫn tấp nập người ra kẻ vào.

Nhưng kể cả khi họ có cảm thấy không thích tôi vì tôi không thích nói chuyện, tôi cũng không thay đổi vì người khác. Bố tôi thích có một người luôn lắng nghe ông bằng đôi mắt lấp lánh sự hiếu kì thơ ngây và không xen vào giữa câu chuyện bằng những câu hỏi ngớ ngẩn kì quặc, và tôi thì lại thích ngồi nghe bố kể chuyện hơn bất cứ ai. Nói cho cùng, cả thiên hạ trong lòng tôi còn chẳng to tát bằng việc một người đồng nghiệp của bố tôi đã câu được con cá chép nặng đến cả tạ.

Hình như tôi thích được sống như một người kể chuyện là vì bố. Tôi thích kể những câu chuyện theo cách của riêng mình, và đó là việc duy nhất khiến tôi không tốn nhiều sức lực mà vẫn có thể thành công thu hút được rất nhiều khán giả. Những câu chuyện cứ thế tuôn ra như suối, và thậm chí chính tôi còn không rõ mình đã nghĩ ra cốt truyện cho chúng từ khi nào. Chúng đến với tôi cũng dễ dàng như tôi hít thở. Tôi không bịa chuyện, mà chỉ đưa đẩy những gì tôi thực sự trải qua vào lời kể trầm bổng rồi phủ tấm màn mình vừa dệt xong lên một cuộc đời xa lạ được đánh dấu bằng những cái tên. Tôi nhận ra từng nhân vật trong truyện mình kể, thậm chí họ cũng trưởng thành, cũng già đi, cũng có lúc hạnh phúc thăng hoa cũng có khi bế tắc cùng cực. Mỗi ngày tôi sống là mỗi ngày tôi nuôi dưỡng những con người khác nhau với những cuộc đời khó tìm được điểm giao cắt.

Các cô gái nhỏ ngồi xếp bằng trên sân tập trong vào phút giải lao chỉ để nghe một mẩu chuyện nhỏ về những tiếng động lạ trong thư viện vào ban đêm, hay bệnh tình của ông già Lê (nhân vật chính trong phần lớn các câu chuyện của tôi) đã thuyên giảm hay chăng. Những ánh mắt háo hức ấy luôn khiến tôi cảm thấy phấn chấn. Để ghi nhớ những nhân vật của tôi, hàng ngày tôi đều dành thời gian viết lại về họ trong nhật kí. Cứ như thể họ đang sống vậy. Rồi tôi sắp xếp lại từng trang tư liệu ấy và rồi mỗi người lại có một câu chuyện riêng.

Thi thoảng sẽ có nhân vật này vô tình đi ngang qua một nhân vật khác. Họ có thể là nhân vật phụ ở câu chuyện ấy, nhưng lại là nhân vật chính trong câu chuyện của chính bản thân họ. Tôi không muốn bỏ quên bất cứ một ai. Những người kiên trì sống đến giờ phút này đều xứng đáng nhận được những tiếng vỗ tay hoan nghênh.

Và thế là tôi bắt đầu viết truyện ngắn. Một cách tình cờ tôi nhận ra mình có tài kể chuyện, và thế là tôi viết văn. Tôi viết lách như một sở thích, không có khuôn mẫu, không có tiêu chuẩn nào. Tôi đã từng luôn muốn viết bằng những ngôn từ lạ lẫm, những câu chữ bí ẩn nhằm thôi miên người khác, khiến cho họ phải ám ảnh và muốn đọc đi đọc lại. Nhưng khi nhận ra rằng nếu như quá khó hiểu người khác sẽ bỏ qua, tôi bắt đầu muốn viết những gì giản đơn nhất. Viết làm sao để không nhàm tẻ và nhạt nhẽo. Đem những băn khoăn ấy hỏi anh tôi, anh ấy nói rằng chi bằng cứ viết về bản thân tôi đi, vì cuộc đời mỗi người đều như một cuốn tiểu thuyết, chỉ là người ta có cơ hội để viết chúng ra hay không.

Tôi lại thấy bản thân tôi chẳng có gì đáng kể.

Những năm học mẫu giáo không có trong kí ức của tôi. Tôi chỉ nghe mọi người nói rằng tôi đã từng bị bắt nạt, do bị chấn thương tâm lí nên thành ra mất trí nhớ. Quãng thời gian va chạm xã hội loài người đầu tiên chỉ là một cuộn băng trắng.

Lần thứ hai tôi chạm trán với loài người là khi tôi học tiểu học. Cao lớn hơn hẳn bạn học, nhưng không bao giờ có thứ hạng cao hơn họ. Từng một lần làm lớp trưởng. Từng một lần bật khóc vì ấm ức khi không một ai nghe mình nói. Từng viết kín năm cuốn sổ những câu chuyện kể về những người xa lạ. Từng bị chê cười, trêu chọc.

Học xong tiểu học, bước vào bốn năm trung học cơ sở. Đứng bên ngoài vòng tròn. Ở vị trí cao nhất lần đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khi nhận giấy tốt nghiệp. Tôi thực sự đã nhảy cẫng lên vì vui mừng. Tôi sẽ không phải nhìn thấy những người vốn không quan tâm đến sự tồn tại của tôi nữa.

Thi đỗ vào trung học phổ thông, tiếp tục viết lách. Mon men tham gia mạng xã hội, và kết bạn, rồi đăng tải những gì mình viết lên một trang cá nhân. Quen biết những người bạn trên mạng nhiệt tình. Lần đầu tiên tham gia hoạt động tập thể. Sử dụng thế mạnh duy nhất của mình là viết lách, cùng với những người khác giành giải nhì cuộc thi thời trang bằng cách phác họa phần hồn cho bộ trang phục và giải ba báo tường bằng cách nghĩ ra một cái tên dễ chịu. Đã biết mua quà tặng cho những người xung quanh dù không phải dịp đặc biệt. Thất bại rồi lại thành công. Vẫn cứ nhớ nhớ quên quên, nhưng cảm thấy hạnh phúc thật lòng.

Cuộc sống của tôi vốn dĩ chẳng có gì đáng kể như thế. Anh tôi mới là một người đáng kể.

Anh luôn dịu dàng, nhưng không nhu nhược. Hơi điên, và không buồn giấu giếm rằng mình điên. Trước đây anh đã từng phiền lòng khi có người nói rằng họ thích kiểu anh em trong nhà sẵn sàng hạ nhục nhau, ‘trong nóng ngoài lạnh’, tỏ ra ghét bỏ nhưng thực chất là thương yêu nhau, chứ ghét kiểu thủ thỉ nhẹ nhàng như anh em chúng tôi. Anh tôi sẽ không quan tâm người khác nói gì về mình, nhưng chắc chắn sẽ khó chịu khi có ai đó tỏ ra không thích chúng tôi. Anh mong muốn mọi người yêu thích tôi.

Anh nói với tôi rằng, chừng nào tôi không còn suy nghĩ bản thân phải cố gắng để sống vui vẻ, không phải tự đặt điều kiện một ngày phải cười bao nhiêu lần, đi dạo ngoài công viên bao nhiêu lâu, khi đó tự khắc sẽ sống rất thoải mái. Chừng nào tôi không còn tự vấn bản thân mình rằng liệu mình có đang cảm thấy hạnh phúc hay không, khi đó sẽ cảm thấy cuộc sống thực ra rất đáng để sống, nên cứ phải sống hết mình cho biết. Và chừng nào tôi không còn ý nghĩ muốn chết, khi đó bỗng dưng cơ thể sẽ cảm thấy khỏe khoắn hơn, mà một tâm hồn lạc quan cùng một ý chí kiên cường chỉ có thể cư ngụ bên trong một người cảm thấy mình khỏe mạnh.

Tôi đã từng nghĩ, sống như anh tôi mới thực sự là sống. Tài giỏi, tốt bụng, và hạnh phúc. Tôi cũng muốn trở thành một người giống như thế, cho đến khi anh nói với tôi rằng, thực ra anh rất hâm mộ khả năng kể chuyện của tôi. Anh ấy muốn được thỏa sức viết tất cả những gì mình nghĩ ra giấy, được lờ đi những lời gièm pha ác ý. Anh ấy cũng muốn có thể ăn mì hộp ở cửa hàng tiện lợi hay ngủ quên ở bến xe buýt, muốn đôi khi tỏ ra nông nổi và bồng bột rồi bỏ mặc cái lốt con ngoan trò giỏi sang một bên. Anh ấy cũng muốn tha thứ cho bản thân vì đã phạm sai lầm nho nhỏ, cũng muốn tận hưởng cảm giác dõi theo người khác, hay khát khao giành được điều gì đó trong đời. Một khi mọi thứ đều quá dễ dàng để có được, người ta sẽ không còn khát khao điều gì nữa.

Và rồi tôi nhận ra tất cả chúng ta đều giống nhau, đều mong muốn có được thứ người khác có mà quên đi những gì mình có. Có thể đầu óc tôi không được tốt, tâm lí thì bất ổn, trí tưởng tượng thì vượt quá tầm kiểm soát, nhưng nhờ thế tôi mới có thói quen ghi chép tất cả những gì bất chợt lóe sáng trong cái đầu gỗ nhồi rơm tồi tàn của mình, nhờ thế tôi có thế viết về những cuộc đời muôn màu muôn vẻ mà mỗi người lại mang một chút dáng dấp của tôi.

Chúng ta vừa khác nhau nhưng lại vừa giống nhau. Chính vì giống nhau nên mới sợ những kẻ khác biệt, chính vì khác nhau nên mới coi khinh những kẻ tầm thường. Chẳng biết đến chừng nào chúng ta mới biết thương nhau, mà thương một cách thật tâm thật khẩu, không toan tính. Chẳng biết đến chừng nào tôi mới không bị cười chê vì không giỏi những thứ mà người ta chọn làm tiêu chuẩn rồi bắt cả một thế hệ phải tuân theo. Chẳng biết đến chừng nào anh tôi mới có thể làm được những điều mà anh hằng mong muốn. Cuối cùng chúng ta vẫn lại ngưỡng vọng lẫn nhau, thù oán lẫn nhau và giết chết lẫn nhau.

Này anh bạn, anh có muốn ăn mì hộp ở cửa hàng tiện lợi rồi ngủ gật ở bến xe buýt cùng tôi không? Có vẻ như thiên hạ đang bức anh đến phát điên rồi.

 

 

Posted in nhảy lò cò.

Ngắn. | Quái vật (Linh hồn đáng giá bao nhiêu?)

C3T5SlZUYAAgCNl

Chàng trai tựa lưng vào thân cây, cố gắng hít thở thật sâu. Tim cậu đập rộn ràng như trống đánh trong lồng ngực. Tiếng nói cười từ phía xa xa văng vẳng vọng lại, loang ra mãi. Cả đất trời như một quả bóng bay được bơm căng từ từ xì hơi, xẹp dần xuống, đẩy sạch không khí nóng nực của cả một ngày oi bức để nhường chỗ cho mát lành êm dịu của những cơn gió mơn man. Gió gọi mưa. Tối nay có lẽ trời sẽ lại đổ mưa to.

‘Lộp cộp, lộp cộp…’

Cậu cảm thấy mồ hôi sau lưng áo như rịn ra thấm mềm cả lớp vỏ cây sần sùi. Cô ấy đang bước đến. Một bước, hai bước, ba bước. Cô ấy kia rồi. Sóng tóc đen mượt dập dờn dập dờn theo từng bước đi nhẹ nhàng. Cô vừa tiến tới phía cậu vừa mỉm cười trong ráng chiều óng ánh. Dường như mỗi lần đôi bàn chân cô chạm đất, những ánh lân tinh lại chập chờn bay lên, như hư như ảo. Cô tiến tới sát bên cậu, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở của cô rung lên vuốt ve khuôn mặt cậu. Khuôn ngực căng tràn đầy sức sống phập phồng ngay trước mắt. Một lọn tóc đen nhánh quệt qua vai áo cậu.

Cô gái đi lướt qua cậu như một giấc mơ, tiến sâu vào bên trong một góc khuất rậm rạp um tùm bóng cây phía sân sau trường. Tiếng sột soạt của đôi chân hối hả bước đi giữa bãi cỏ mọc cao quá đầu gối dồn dập đánh vào màng nhĩ. Một tiếng huýt sáo du dương cất lên cao vút tận tầng không. Gió xoáy, từ trên cao đâm bổ xuống khoan một mũi sâu đến cả tấc, tung rác rưởi cùng lá rụng lên cao ngang mặt người, quay cuồng cùng bụi bặm và đất cát. Sấm ì ùng. Sét xé nát bầu trời, vạch những vết rách bươm ấy ra để mà đùn mây đen xuống. Mây như áp sát mặt đất, chạy hết tốc lực mà đuổi theo những người đang cố gắng chạy đi tìm một chỗ trú ẩn trước khi mưa xuống.

Hồi trống cuối cùng vang lên. Trời tối sầm xuống. Một nam một nữ đan tay vào nhau sóng đôi bước ra từ những bụi cây rậm rạp. Tiếng bước chân giữa bãi cỏ cao ngang đầu gối sột soạt, sột soạt. Sóng tóc người con gái trẻ tung bay trong cơn gió. Người con trai gỡ tay mình ra rồi vươn người ôm lấy cô gái đang đi bên cạnh mình, để cô tựa đầu vào vai anh. Một lọn tóc đen quệt vào vai áo cậu. Cậu nghiêng người nhìn cô. Son môi hơi lem ra ngoài. Và mái tóc cũng không còn óng mượt nữa. Hai người cứ thế bước đi ngang qua cậu. Họ giẫm lên trái tim cậu, và bước đi.

Cậu ngồi thụp xuống, và bắt đầu viết. Càng viết càng điên cuồng, cảm tưởng như đầu bút chẳng kịp chạm vào mặt giấy.

Tiếng nói cười của đám trẻ tưởng như đã bị hòa loãng trong không gian bỗng chốc bật ra từ lơ lửng giữa không trung, như âm thanh được phát ra từ một tiếng đài đã cũ, nghèn nghẹt, đặc quánh và nhọc nhằn.

‘Tí tách… tí tách…’

Vết mực loang ra.

 

.

 

Ấy thế nhưng trời lại không mưa. Ai đó đã nghiến răng bơm căng quả bóng thêm một lần nữa.

Anh ngồi lặng lẽ trên băng ghế chờ. Không biết người thiết kế có chủ đích gì khi chọn thứ ánh sáng vàng vọt đến mức nhìn mặt người không rõ này để lắp trong trại giam. Hẳn là để cho những kẻ tù tội không có cơ hội để ngắm nghía dấu vết tội phạm hằn sâu trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt nhau và cười cợt khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu méo mó của mình trên mặt sàn xi măng gần như được cọ xát bằng hàng trăm, hàng nghìn cái giẻ lau cho đến khi sáng bóng lên mỗi ngày. Những kẻ phạm tội, họ không có lấy một tấm gương nào. Không phải là để tước đi của họ cái quyền nhìn thấu con ác quỷ trong người mình, mà là để họ không có dịp được chọn lựa thời điểm cái chết đến với mình. Thật nực cười. Nếu như chính mình là ai, mình trông như thế nào còn không nhận biết được, họ sẽ phải giết ai đây?

Những con quái vật đang nhìn anh từ phía sau song sắt. Chúng nhìn chằm chặp anh bằng những con mắt vẩn đục gắn một cách cẩu thả trên khuôn mặt lem luốc không hình thù. Những ngón tay vặn vẹo bấu chặt vào chấn song kim loại.

Anh huýt sáo, như một cách để đánh tan đi bầu không khí quánh dẻo bên trong cái lò nung hầm hập này, để rồi kinh hồn bạt vía bởi một tiếng hét thất thanh và tiếng ré lên điên loạn. Một con quái vật nhảy chồm chồm lên, nhoài người đưa bàn tay ra phía bên ngoài song sắt.

‘Tao giết mày! Tao giết mày!…’

Đôi mắt anh mở to dán chặt vào con quái vật ấy. Bọt mép nó sùi ra, hai mắt trắng dã. Không, đây không phải là một con quái vật. Nó vẫn là con người, với hình thù không khác bất cứ ai trong số những đồng loại của anh, nói thứ ngôn ngữ cùng cấp bậc với anh, và dễ dàng hóa dại chỉ vì những thứ nhỏ nhặt chẳng khác gì những người cả một ngày dành hơn tám tiếng để tình nguyện vùi đầu vào công việc. Người ta gọi nó là một con quái vật, cốt chỉ để nỗ lực trong vô vọng chối bỏ sự tồn tại của cái ác lẩn khuất trong chính bản ngã của con người. Người ta một mực cự tuyệt bất cứ một mối liên hệ nào giữa mình với những kẻ như thế, gọi chúng là một lũ ‘phi nhân tính’ mặc dù ngầm hiểu rằng những gì mà chúng đang khiến người ta khiếp sợ là bản tính của cả một giống loài. Loài Người.

Cuối cùng rồi nó cũng đã phải yên lặng. Người ta tiêm cho nó một mũi an thần. Nó dịu dàng đi trông thấy. Ánh mắt của nó lại trở về với ánh mắt của một con tinh tinh bị giam cầm lâu ngày trong chiếc lồng sắt. Kể cả khi cái lồng của nó được xem là đẹp đẽ nhất, khang trang nhất, đó vẫn không phải là nơi mà nó thuộc về. Nó sẽ đấm túi bụi vào ngực mình, và tấn công bất cứ ai dám lại gần nó, rồi bật khóc trong bất lực khi nhận ra con người ngoài kia có những thứ khiến cho nó buộc phải đầu hàng. Nó đang khóc, có lẽ. Hẳn rồi, nó đang khóc.

Anh nghe thấy tiếng sấm ì ùng ngoài kia. Một người đang tiến vào và ngồi xuống trước mặt anh, đứng bên cạnh là hai cảnh sát cao lớn vai u thịt bắp.

Người kia không nhìn anh. Ánh mắt anh ta dán chặt xuống mặt bàn. Anh hắng giọng, nhưng người kia không hề mảy may quan tâm. Cứ như thế anh ta đang ở trong một thế giới khác, một thế giới song song mà chắc chắn ở đó không có sự hiện hữu của anh. Thậm chí có lẽ anh còn không tồn tại trước mặt anh ta. Đối với anh ta, anh chỉ là một túi khí hình người được bơm căng phồng và nếu như nó có nổ tung thì cũng chẳng can hệ chút nào đến anh ta. Anh ta không mân mê ống tay áo, không rung chân, cũng không thở dài, anh ta chỉ ngồi đó như một bức tượng sống. Thậm chí anh có cảm giác anh ta dường như còn không hô hấp.

Anh bật cười, rồi lấy một quyển sổ trong tay ra, viết một vài dòng rồi đẩy quyển sổ về phía trước mặt người kia. Ánh mắt anh ta lướt nhanh trên quyển sổ rồi lại lạc vào khoảng không giữa mép bàn và lồng ngực phập phồng đều đặn. Anh ngả người dựa vào lưng ghế và chờ đợi. Anh không thể hối thúc, cũng không có quyền hối thúc anh ta. Anh phải cho anh ta thấy rằng anh biết cách chờ đợi, và anh mong mỏi một câu trả lời từ phía anh ta tới mức cảm thấy xứng đáng chờ đợi. Tháo đồng hồ đeo tay rồi nhét vào sâu trong túi áo, anh chờ đợi.

Người thanh niên đang ngồi trước mặt anh bây giờ phải vào tù vì tòa án phán quyết rằng anh ta là bố của con trai anh.

Trong mắt tất cả mọi người, anh ta là một con quái vật, kẻ khiến cho một cô gái trẻ khép lại cánh cửa mở ra tương lai tươi sáng của mình với cái thai đang lớn dần trong bụng. Anh ta là một kẻ mà tất cả mọi người đều biết rằng đang si mê cô gái trẻ ấy, và có thể vì cô gái ấy mà phát cuồng. Anh ta đứng trước vành móng ngựa không tự biện hộ cho mình lấy một lời. Tống anh ta vào tù, tất cả đều hả lòng hả dạ. Còn anh, anh như một vị thiên sứ được phái xuống trần gian để cứu vớt cuộc đời cô gái kia, nâng niu cô, chăm sóc cô, chấp nhận nuôi nấng đứa con cô sinh ra, giúp cô làm lại cuộc đời. Trong mắt tất cả mọi người, anh ta là một vai phản diện còn anh chính là vai chính diện sẽ sống sót cho đến cuối một tác phẩm điện ảnh ăn khách.

Anh đã từng căm hận anh ta. Anh và cô yêu thương nhau, còn anh ta thì thầm yêu cô, và rồi anh ta phá hủy người con gái anh trân quý nhất trên đời. Anh đã nuôi dưỡng đứa bé mà bỏ qua ý nghĩ rằng đó là con của kẻ đã làm nhục cô, chỉ vì đứa bé ấy do cô rứt ruột đẻ ra. Anh đã từng nghĩ rằng mình là một người đàn ông cao thượng, một tay săn sóc đứa trẻ mang trong mình giọt máu của một con quái vật. Anh đã từng căm hận anh ta, cho đến một ngày anh căm hận chính mình.

Đứa bé ấy không phải là con trai anh ta, kẻ mà anh đã tìm cách tống vào tù vì tội cưỡng hiếp bạn gái anh. Đứa bé ấy là con trai anh.

Thằng bé càng lớn càng giống anh, điều ấy khiến cho anh ngờ vực. Những sợi tóc vương vãi của thằng bé trên gối và bản xét nghiệm thân nhân tát vào mặt anh một cú đau điếng. Anh tấn công cô bằng những câu hỏi, và cô cười khoái chí:

‘Anh à, khi đó em mới chỉ mười bảy tuổi thôi, chẳng lẽ anh muốn vào tù? Thằng đấy lẽo đẽo theo đuôi em như chó theo đuôi chủ, tống đi cho khuất mắt, rồi chúng ta ở bên nhau, không phải là viên mãn sao?’

Trong giây lát, một con quỷ cái hiện nguyên hình trước mắt anh.

‘Anh biết sao không? Em hỏi thằng đó có yêu em không, có dám làm tất cả vì em hay không. Nó nói nó dám, vậy đấy. Là thằng điên ấy tự làm, tự chịu.’

Cô bật cười. Nụ cười khiến trái tim anh lâng lâng trong hạnh phúc năm nào, méo mó đến kinh hoàng. Anh như thể bị nhốt trong một chiếc kính vạn hoa khổng lồ, bủa vây bốn phía xung quanh anh là nụ cười rộng ngoác đến tận mang tai ấy. Tiếng cười giòn tan đập vào bốn phía bức tường, găm vào lỗ tai anh.

Người thanh niên chồm tới chộp lấy cây bút trên bàn rồi cắm cúi viết vào cuốn sổ để mở trước mặt, tì mạnh tay đến mức làm nhàu cả trang giấy. Anh ta đứng bật dậy như lò xo, cứng ngắc di chuyển khỏi phòng tiếp người thân. Anh luống cuống nhét cuốn sổ vào trong túi rồi loạng choạng đứng lên, bước ra ngoài trong vô thức.

Gió mát lạnh. Trời có lẽ sắp đổ mưa. Gấp gáp mở trang sổ nhàu nhĩ ra, trên mặt giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nguệch ngoạc được viết vội vàng bên dưới câu hỏi mà anh đã viết. Vết mực loang ra.

‘Xin chào. Cho tôi hỏi linh hồn của anh bán giá bao nhiêu?’

‘Anh không mua được đâu. Tôi đã bán nó rồi.’